Thứ Bảy, ngày 01 tháng 10 năm 2016

Trọng Lú sống muôn tuổi !!!

Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng đang có những bước đi mạnh mẽ để chống tham nhũng trên chí. Nói chính xác là xử lý những sai phạm về quản lý kinh tế của các quan chức. Mặc dù trên báo chí tung hô là chống tham nhũng, nhưng thực tế các vụ xử lý đều không phải là tội này. Thay vào đó là tội thiếu trách nhiệm quản lý, cố ý làm sai nguyên tắc...

Để tách bạch khách quan, không nhập nhằng. Cần phải trả lời rõ từng câu hỏi.?

Ví dụ Nguyễn Phú Trọng có đang nỗ lực chống lại những quan chức có dấu hiệu tham nhũng không.?

Câu trả lời là có.

Những đối tượng mà Trọng lôi ra để nhăm nhe xử đều có dấu hiệu này cả. Bởi đơn giản là tất cả quan chức Việt Nam đều dính tiêu cực, tham nhũng, hối lộ và sai lầm . Chính bản thân ông Trọng cũng là người nhận quà biếu giá trị quá cao và có những trách nhiệm liên quan đã buông lỏng quản lý, giám sát... dẫn đến đất nước tệ hại như ngày hôm nay.

Một số người tin tưởng rằng hành động kiên quyết của ông Trọng sẽ dân đến tương lai tích cực, đội ngũ đảng viên đảng CSVN trong sạch, vì dân, vì nước. Suy luận ấy là đúng nhưng không thực tế. Nó chỉ trở thành thực tế nếu ông Trọng tiếp tục làm vậy và tại vị như vậy, sống như vậy đến năm 200 tuổi.

Vì sao phải cần ông ta sống đến 200 tuổi và ở đỉnh cao quyền lực như vậy để làm trong sạch đảng CSVN.

Vì quan chức tham nhũng cộng sản có đến hàng nghìn người. Nếu tính dính dáng đến tiền tỷ thì cỡ phải ngàn người là ít. Một năm ông Trọng đánh trống phất cờ, mở cuộc thi đua diệt trừ tham nhũng. Bất quá ông chỉ đạo bắt được 10 mống. Vậy cứ tính theo nhịp ông làm thì ông phải cần đến 200 năm nữa. Với điều kiện là số quan chức tham nhũng không chết vì già và không tăng.

Đằng này ông bắt được tên này, ở nơi khác lại lòi ra những tên tiêu cực khác. Như bí thư Thanh Hoá, bí thư Hải Dương, Bắc Ninh, Hà Tĩnh....và rất nhiều dự án đang hứa hẹn những tên quan tham như vậy sẽ xuất hiện.

Bây giờ thì ông Trọng đã 73 tuổi, nhiệm kỳ của ông chỉ còn vài năm nữa. Những người hào hứng tung hô ông chống tham nhũng, tiêu cực đã quá say mê và tin tưởng vào chế độ cộng sản, nên họ không nghĩ tới một điều là việc của ông làm chỉ có tính nhất thời. Rút cục sẽ chẳng đi đến đâu. Nó chỉ là thoả mãn hình ảnh cá nhân ông Trọng là người thế này, thế kia mà thôi.

Nếu tốc dộ xử lý sai phạm của quan chức ,chỉ một phó chỉ tịch như Trịnh Xuân Thanh mà uỷ ban kiểm tra trung ương, bộ chính chị, bộ công an...kiên quyết khẩn trương vào cuộc, vây mà mất đến mấy tháng trời, chưa ra ngô ra ngoai gì.

Thử hỏi bao nhiêu cấp, ngành khác làm bao giờ cho hết.

Đấy là chưa nói trong công cuộc mà ông khởi xướng này, để thực thi ông lại dùng những thằng ăn cắp này đi bắt những thằng ăn trộm khác. Đoàn kiểm tra uỷ ban trung ương đi Hậu Giang thanh tra việc luân chuyển Trịnh Xuân Thanh, đến nơi mỗi ông làm chai rượu do Thanh mời trị giá đến 500 euro một chai. Uống xong khật khừ ra khách sạn ngủ, hôm sau làm qua loa chiếu lệ rồi trở về báo cáo. Báo cáo không được thoả lòng ông Trọng, thì lại đi thanh tra tiếp tục.

Một điều ít ai nhận ra, vì bị cuốn theo làn sóng báo chí tung hô công cuộc chống tham nhũng của ông Trọng. Điều đó là ông Trọng đang độc quyền chống tham nhũng. Ông chọn đối tượng nào làm mồi thì đối tượng đó chịu. Ngoài ra vô vàn đối tượng khác mà dân chúng phát hiện, kiến nghị thì ông làm ngơ. Thậm chí nếu những người dân hay cán bộ nào mà ngoan cố phát hiện tham nhũng, tiêu cực lại bị bỏ tù vì tội tuyên truyền chống phá nhà nước, lợi dụng quyền tự do ngôn luận.

Một khía cạnh khácnhìn, thì ông Trọng qua cuộc chống tham nhũng độc quyền như vậy, ông đang tạo cho mình uy thế của người có quyền sinh , quyền sát hơn là người chống tham nhũng khách quan. Nếu ông chống tham nhũng khách quan, ông phải thấy cốt lõi của vấn đề là ông chẳng bao giờ chấm dứt được nạn tham nhũng nếu như còn chế độ cộng sản thế này.

Nếu thực sự ông chống tham nhũng, ông Trọng phải để toàn dân tham gia một cách công bằng. Sức mạnh của nhân dân và những cơ chế đảm bảo cho người dân có quyền lực thực sự để chống tham nhũng, mới là cách giải quyết hiệu quả nhất để hạn chế tham nhũng xuống mức thấp nhất. Nhưng điều này không bao giờ xảy ra, vì ông Trọng đặt trọng tâm chính là duy trì cơ chế đảng lãnh đạo, đảng quyết định, đảng mới có quyền định đoạt ai là tham nhũng , ai là không tham nhũng.

Cách thứ nhất là ông Trọng thay đổi thế chể cộng sản bằng thể chế dân chủ.

Cách thứ hai là ông đưa thể chế cộng sản như kiểu Bắc Hàn, nếu có tham nhũng chỉ có một mình ông và gia đình ông. Như thế cũng tốt hơn là cả lũ quan chức chế độ tham nhũng.

Cách thứ ba là nếu như ông trong sạch, và chống tham nhũng kiểu như bây giờ. Ông cần phải sống đến 200 tuổi, để mỗi năm ông làm vài ba vụ tham nhũng, sai phạm như ông đang làm hiện nay.

Cách một và cách ba đối với ông Trọng bây giờ là không tưởng, cũng như con đường đưa VN đi đến XHCN một trăm năm nữa chưa thấy đích như ông từng nói. Tốt hơn hết là ông nên tập trung làm cách hai thật nhanh chóng, triệt để. Trở thành lãnh tụ tối cao như ngài Kim bên Bắc Hàn. Chỉ có thế ông mới giảm được tham nhũng xuống tối thiểu mà vẫn duy trì được quyền lực của ông và đảng của ông. Sở dĩ Kim Bắc Hàn có được uy lực và sức mạnh là do những quyết định bạo tay, xử lý những phần tử đứng đầu trong quân đội, công an. Tập Cận Bình cũng học theo cách đó để tạo được uy thế. Và nếu may mắn ông sống được đến hơn trăm tuổi, thì ít nhất trong vòng 20 năm nữa nạn tham nhũng Việt Nam sẽ giảm đáng kể nếu ông thành lãnh tụ tối cao như Kim, Fiden, Tập và vẫn giữ tinh thần mạnh mẽ, đạo đức trong sáng như ngày hôm nay.

Việc như ngày hôm nay, ông phải dựa trên những mâu thuẫn, tranh giành của nhóm này để đánh nhóm kia. Phải nhân nhượng nhóm này để triệt nhóm khác không phải là kế sách dứt điểm vấn nạn tham nhũng. Chỉ có cách dứt khoát là ngay bây giờ ông chọn mục tiêu là tướng lãnh công an, quân đội cao cấp đem ra xử lý nghiêm minh. Xử lý thành công những nhân vật cao cấp trong hàng ngũ này mới thực sự là kiên quyết chống tham nhũng, mới chính là phát súng báo hiệu, tiếng trống mở đầu đầy khí thế quyết tâm. Tạo được sức mạnh và uy lực tuyệt đối của mình.

Hy vọng trong thời gian tới đây, ông Trọng sẽ làm như thế. Đưa một viên tướng cao cấp của lực lượng vũ trang ra vành móng ngựa vì tội tham ô.

Thanhhieu Hieubui vào lúc 20:47

Anh Thăng vào Bộ Chính Trị.

Anh Thăng lúc đại hội 12, chỉ mong trụ được làm uỷ viên trung ương đã là may. Vì phe anh Trọng lúc đó được Trung Cộng bơm tiền khá mạnh để uý lạo các lá phiếu. Đồng thời phe anh Trọng còn cam kết với các lá phiếu khi anh phe anh ấy thắng cuộc, thì Trung Cộng sẽ giúp đỡ không để cho Việt Nam bị vỡ nợ hay bất ổn chính trị.

Các lá phiếu đều là những nhân sự tương lai hứa hẹn nếu như thể chế Việt Nam vẫn như này, cho nên vừa cầm tiền vừa bỏ phiếu để giữ cái tương lai của mình ai mà chả thích.

Anh Thăng còn tuổi, theo lệ thì anh chỉ có lên hay nguyên chứ không có xuống. Nếu muốn hạ anh thì phải có lý do. Nhưng lúc đại hội phe anh Trọng phải dồn sức tiễn anh Ba Dũng về, và giữ anh Trọng lại ngôi cao. Vì thế đành tạm để anh Thăng đấy.


Anh Thăng thấy trước tình hình nguy, dự đại hội về ăn không ngon, ngủ không yên. Anh biết chỉ có con đường vào Bộ Chinh Trị thì mới có tấm vé bảo toàn cho mình. Bởi đảng CSVN không có tiền lệ xử Uỷ viên Bộ Chính Trị.

Trong một giây phút bất ngờ ý tưởng của anh bật ra ( gọi thế cho văn vẻ ) anh nghĩ đến những ngày còn làm dầu khí, dung phụng bao tiền cho quân anh Quang, Tô Lâm. Thế là anh cho người mang tiền đến những lãnh đạo công an chủ chốt để xin được lá phiếu vào BCT. Nói thì cũng nhờ nơi khác nữa, nhưng không có lá phiếu của các chiến hữu công an lúc đó anh Thăng chắc không có mặt trong BCT như bây giờ.

Khi bỏ phiếu cho các uỷ viên Bộ Chính Trị, anh Thăng vào tốp 16.

Vừa đủ 16 uỷ viên Bộ Chính Trị, anh Võ Văn Thưởng xếp hạng thứ 17, nếu cứ lấy 16 người thì anh Thưởng rớt.

Mà éo le anh Thưởng đúng như tên bố anh đặt, anh là phần thưởng của cánh Tư Sang, Nguyễn Công Khế và một nhà báo lẫy lừng chống tham nhũng đang đánh anh Thăng bây giờ. Anh Thưởng mà ra rìa thì cánh Sang, Khế , Sin...mất lộc, vì dự tính anh Thưởng lên sẽ nắm bí thư thành uỷ HCM, trước đó đã sắp anh Thưởng phó bí thư để chiếm cái ghế này.

Nếu mà anh Thưởng nắm được TPHCM, thì đời các anh Sang, Khế, Sin ...lên hương. Anh Sin sẽ là bố già của báo chí cách mạng miền Nam, chính thức trở lại con đường quan lộ thênh thang. Các anh Sang, Khế thì ung dung dưỡng già hưởng thành quả cài cấy, vu trồng.

Hội Trọng, Sang, Phúc, Chính...lúc đó bèn nghĩ cách đưa anh Thưởng vào, không thì bọn miền Nam do Tư Sang không có ăn nó phản thì nguy. Các anh ấy bèn bày ra lần này thêm 3 uỷ viên BCT nữa.

Tại sao là 3. Vì nếu lấy 17 thì thêm mỗi anh Thưởng dơ quá, phải thêm 2 suất nữa để che cái vụ kéo anh Thưởng vào. Thế là 2 suất sau được ăn theo là bà Mai cả một ông nữa.

Vì anh Thưởng vé vớt, nên không thể bố trí anh làm bí thư nơi quan trọng như TPHCM ngay được. Phe anh Trọng tạm thời đưa anh vào chức vụ trưởng ban tuyên giáo, mặc kệ việc anh chả biết gì về chuyện này. Nhưng không sao, anh Thưởng ngồi đó, việc đâu đã có anh Huynh và anh Chính hỗ trợ.

Mọi việc ghế ghiếc trước mắt tạm xong,anh Trọng nhận được sư cam kết từ Trung Quốc sẽ bảo vệ chế độ cộng sản Việt Nam đến cùng, kể cả bằng vũ trang hay kinh tế. Được sự đỡ đầu như thế thì chả lo gì vỡ bình, anh Trọng thẳng tay thanh toán anh Thăng.

Anh Thăng thân anh Ba Dũng, lại chiếm chỗ anh Thưởng.

Oánh anh Thăng, phe Trọng một mũi tên bắn trúng mấy mục tiêu.

Mục tiêu thứ nhất là xa Mỹ.
Mục tiêu thứ hai là được lòng Tàu
Mục tiêu thứ ba là hạ được tàn dư của Ba Dũng
Mục tiêu thứ tư là trả lại phần thưởng cho phe anh Tư Sang và các đệ tử Khế, Sin.
Mục tiêu thứ năm là để cho quần chúng nhân dân hả dạ và tin yêu đảng.

Còn ti tỉ mục tiêu, chẳng hạn còn lo xa anh Thăng kỳ sau lỡ có gì lại vào tứ trụ thì gay. Nên anh Trọng tổng tấn công ngay lúc này là được cả thiên thời, địa lợi, nhân hoà.

Mở màn anh Trọng đánh anh Thanh kiểu như ngày xưa khai trận, đánh một thành nhỏ , chém một viên tướng nhỏ để tế cờ, ghi công dầu lấy nhuệ khí. Chính thế việc đánh anh Thanh phải nặng về trình diễn kéo dài để báo chí bơm thổi.

Anh Thăng an ủi anh Thanh là không có gì đâu, đánh đấm vớ vẩn mà. Chịu chút đi, rồi qua.

Các anh khác như anh Chính tổ chức, anh Phúc thủ tướng cũng an ủi anh Thanh là giơ cao đánh khẽ thôi, đừng lo lắng.

Nhưng anh Thanh con nhà cộng sản nòi, anh thích kinh doanh kiếm tiền hơn. Chính vì thế dù nòi gộc cộng sản nhưng anh Thanh mãi đến năm gần 40 tuổi mới vào đảng.




Anh Thanh vốn thích ăn chơi, từ nhỏ trong một gia đình cộng sản anh thấm hiểu cộng sản giết nhau thế nào. Nên anh chần chừ, thoái thác cho đến khi thấy bố anh sắp về hưu. Anh không vào đảng thì không kiếm chác được gì, không kiếm chác thì không có tiền ăn chơi.

Vốn thấu hiểu chuyện nội bộ thanh toán nhau. Cho nên, mặc dù được các anh trên hứa hẹn này nọ.

Anh Thanh đếch tin, anh làm một cú mà ít quan chức nào như anh làm. Anh té luôn ra ngoài, vất mẹ cái thẻ đảng vào mặt Trọng lú. Kiểu ngon thì bố mày vào, có gì thì bố mày té. Sang Trung Mỹ sống cuộc đời an lành tắm biển Caribe và hút xì gà Cuba nhấp nháp tequila.

Nếu mình biêts trước phóng viên Việt Nam sẽ hỏi đại sứ Đức tại Hà Nội, mình đã gửi mẹ nó ảnh chi tiết anh Thanh ở đâu. Để ông phó đại sứ Đức chửi vào mặt bọn Việt Nam là Thanh nó ở Đức đéo đâu mà chúng mày hỏi tao.

Nhưng chuyện anh Thanh thì tạm gác ở đây. Để tiếp chuyện anh Thăng.

Anh Thăng nếu muốn yên bây giờ, xin làm phó mặt trận tổ quốc thay cho chị Mai. Nhường cái ghế bí thư TPHCM lại cho anh Thưởng. Mọi việc sẽ yên, chả ai truy tố UVBCT cả.

Đá thêm tí về tại sao anh Sin quyết liệt táng anh Thăng đến thế. Cái này dây dưa từ thời anh Sang dinh vụ Năm Cam bị kỷ luật, anh Hoàng Linh đi tù, anh Huy Đức lúc đó còn lon ton lên không đáng bị tù nhưng cũng mất lộc lá ngon. Anh Sin làm báo mà có đến mấy căn nhà mua toàn giá ưu đãi. Giờ nếu anh Thăng đi, anh Thưởng về. Anh Sin không cần nhận tiền dơ bẩn để làm bồi bút như mọi người nghĩ đâu. Người trượng phu như anh ấy không ăn tiền lèm nhèm thế. Anh chỉ cần mua nhà giá ưu đãi, chả ai bắt bẻ gì được cả. Chỉ là vô tình anh ấy gắp thăm trúng suất ưu tiên khuyến mại mua nhà, chả liên quan gì đến tiền bạc nhuận bút cho ai cả. Đấy là về lộc, còn về thù thì rõ là anh Tư Liêm chơi anh Sang vụ Năm Cam. Anh Sin phải thù anh Tư Liêm là lẽ đương nhiên.

Làng báo chuyên môn người ta hiểu rõ anh Sin, không phải những người làm báo chân chính, ngay cả những người làm báo không chân chính họ cũng khinh anh Sin như mẻ. Không tin, các bạn cứ quen ai làm báo mảng nôi chính, xã hội lâu năm, hỏi họ về anh Sin xem họ thái độ thế nào.

Mấy năm trước anh Tư Sâu tức Sang nham hiểm diễn trò lấy lòng trí thức và đổi mới, thông thoáng. Chúng ta thấy anh Sin cũng diễn theo nhịp nhàng, một anh Sin thâp thoáng dân chủ, cởi mở. Nhưng từ đại hội 12 anh Tư Sang muốn đánh Ba Dũng trả thù riêng, anh Sin cũng vậy.

Giờ anh Tư Sang Sâu ca ngợi tổng bí thư Trọng, kêu chống tham nhũng, trong sạch chế độ. Anh Sin tắp lự cũng giọng y như thế, thậm chí anh còn ca ngợi Trọng Lú sẽ là Pắc Chung Hy đầy cứng rắn và trong sạch. Đúng là lừa bịp, Pắc Chung Hy ở Nam Hàn chứ đâu ở Việt Nam. Ví thế phải ví anh Trọng như Kim Chính Nhất của Bắc Hàn mới tương thích hơn.

Nhưng mà việc anh của anh Sin là dọn đường dư luận, lấy lòng quần chúng để diệt anh Thăng tham nhũng. Đổi lại sau này anh Thưởng làm bí thư phe anh Sin sẽ được những gì như đã nói trên.


Anh Trọng Lú có là người tử tế như anh Sin và Sang Sâu ca ngợi không.?

Không hề, anh Trọng là một thằng rất đều. Anh háo danh và muốn mình là cha già dân tộc thứ hai. Cha già thứ nhất đã được Trung Quốc bơm lên thành thánh, thì bây giờ anh Trọng cũng muốn bám Trung Quốc để thành thần.

Anh Trọng dùng bọn Sin mở đường công kích một uỷ viên BCT. Đấy là điều mà chưa ai trước anh làm. Anh Trọng dành uy tín cá nhân cho mình chứ anh cũng chả cần uy tín mẹ gì cho Đảng. Nên anh Sin ca ngơi anh và chửi uỷ viên BCT khác vô tư, anh Trọng còn cấp thêm cả tài liệu cho mà chửi.

Thứ hai anh Trọng xử lý anh Thăng, nhưng anh vẫn dùng cả một đống bọn đã nhận tiền để bỏ phiếu cho Thăng vào Bộ Chính Trị. Thử hỏi như thế có phải anh Trọng chả quan tâm mẹ gì đến chuyện đảng trong sạch, mà anh chỉ quan tâm chuyện làm sao anh là tối thượng thì đúng hơn.

Thứ ba anh Trọng đánh tham nhũng, anh dựa vào Tàu, cho anh Phúc bán hết những gì chiến lược kinh tế cho Tàu. Từ khi anh là tối thượng , chuyện biển Đông ngày càng vắng bóng đi trên báo chí. Tự do ngôn luận bị xiết chặt, báo chí bị trừng phạt liên miên vì đưa tin không đúng ý anh. Hôm qua tờ Lao Động bị đóng mục Tin Khó Tin, tờ Người Đưa Tin bị tấn công vì đưa tin về dân kiện Formosa, tờ Một Thế Giới bị đe doạ cho đình bản. Báo chí đưa tin như thế thì anh cấm, anh triệt. Còn đệ tử O sin của anh thênh thang chửi rủa đối thủ của anh thì lại được tha hồ.


Nhưng mà anh Trọng tính vẫn đúng. Với tầm dân trí Việt Nam, anh chỉ cần vẽ được ra một tên tham nhũng phá hoại đất nước như anh Thăng . Rồi anh diệt trừ một cách khó khăn nhưng đầy vẻ vang. Dân chúng sẽ được thoả mãn và hân hoan.

Còn chuyện khác mấy ai nghĩ được đến. Mà có nghĩ thì cũng chả thấy gì phải buồn. Đất nước này có thêm dăm bảy cha già dân tộc nữa cũng không sao nữa là thêm có anh Trọng. Đất nước này không có tự do ngôn luận, báo chí cũng không sao. Vì đến mấy chục năm nay cũng thế có chết ai. Đất nước này có làm chư hầu của Tầu , mất biển đảo cũng không sao. Vì bao nhiêu năm nay việc nó đương nhiên là thế rồi.

Anh Thăng vào được BCT, coi như mua được thẻ miễn truy tố. Măc dù Trọng Lú làm ra vẻ như muốn giết anh, nhưng thực ra là hô thế để cốt anh Thăng biết đường rút lui làm chân gì đó ngồi chơi xơi nước. Anh Trọng không mạnh được như anh Tập mà hốt được cả UVBCT.

Nhưng nếu anh Thăng có bị sao, cũng chả thương gì. Cái bọn dầu khí bấy lâu nay tung hoành thiên hạ, từ thằng oắt con cũng khệnh khạng nghênh ngang nhà xe, quán bar, du hý, toàn tiền từ tài nguyên đất nước các anh tiêu vô tội vạ. Anh và các bạn anh chết mẹ nó đi để thiên hạ được vui lòng chốc lát. Giúp nhân dân quên đi những ngày tháng sắp tới đất nước rơi hoàn toàn vào tay giặc Tàu truyền kiếp bằng những biện pháp mềm như học tiếng Trung và làm việc trong những doanh nghiệp Trung Hoa.

Thanhhieu Hieubui vào lúc 03:28

Long tranh Hổ đấu

Thạch Đạt Lang

30-9-2016


Ảnh minh họa. Nguồn: internet

Mặt trận Trọng – Thanh mấy ngày qua yên ắng, sau khi Thanh lặn thật sâu, không còn lên tiếng đã chuyển sang một hướng khác. Chiến sự trở nên dữ dội, ác liệt hơn khi Cả Trọng đẩy mạnh chiến dịch Đã Hổ Diệt Ruồi. Mấy ngày qua tin chiến sự sôi động hẳn lên, khi bất ngờ một chiến xa T-54, trang bị đại bác 100 ly, do trưởng xa kiêm pháo thủ nổi tiếng Huy Đức, tác giả Bên Thắng Cuộc đã bất chợt nhắm vào Vũ Đức Thuận, một tiền đồn của Đinh La Thăng, ngoại thành của Ba Ếch khai hỏa tới tấp.

Cuộc chiến bùng nổ lớn cùng lúc tin tức – khoảng 600 ngư dân huyện Quỳnh Lưu, tỉnh Nghệ An tập trung đến tòa án thị xã Kỳ Anh, Hà Tĩnh, khởi kiện tập đoàn Formosa, yêu cầu bồi thường thiệt hại về việc hủy hoại môi trường ở bờ biển 4 tỉnh miền Trung, gây thất nghiệp cho ngư dân, đồng thời đòi Formosa phải đóng cửa, rút khỏi Việt Nam – khiến nhiều người tự hỏi: Pháo thủ Huy Đức là người của ai?

Nhiều nhận định rằng, Huy Đức đã đứng về phía Cả Trọng, tìm cách tiêu diệt phe Ba Ếch cùng đám hậu duệ, đàn em, tay chân thân tín vẫn đang thao túng chính trường. Nhận định này hợp lý, bởi khi hai con rồng, hổ đang tìm cách giết nhau, bắn một trong hai con tức là đã đứng về phía con còn lại. Tuy nhiên trường hợp Ôsin cần phân tích cho rõ hơn, tại sao Ôsin chỉ nhắm bắn Thăng mà không bắn Cả Trọng. Có nhiều lý do để Huy Đức không thể cùng lúc bắn cả hai:

1. Cùng lúc có nhiều mặt trận, phải chọn mặt trận nào yếu nhất, khi tấn công dễ chiến thắng nhất. Giải quyết xong mặt trận này mới tính đến các mặt trận khác.

2. Chiến xa Ôsin T-54 dù có lớp thép dầy, có đại bác 100 ly, đại liên 12,7 ly cũng không đủ sức để tham chiến cùng một lúc ở hai mặt trận. Bị cùng lúc cả hai phản công thì chỉ có từ chết tới… nhập kho.

3. Cả Trọng là mặt trận khó chiến thắng hơn Đinh La Thăng hay Ba Ếch vì có ít yếu điểm, ngoại trừ tử huyệt Formosa, lại được phòng thủ nghiêm ngặt, không để hở sườn. Tấn công Cả Trọng không thể dùng đầu đạn loại chống tham nhũng, hối lộ bình thường như Buôn Gió đã bắn nhưng không nổ là đầu đạn 2 căn hộ cao cấp Ciputra, tượng vàng ròng bán thân Hồ Chí Minh nặng 50kg… Những chuyện này có thể có thật nhưng làm sao chứng minh? Phải tìm được văn bản, hợp đồng đã ký kết giữa Formosa và đảng CSVN, thông qua Võ Kim Cự, cùng những thỏa thuận ngầm buộc Cả Trọng phải bảo vệ Formosa tới cùng. Huy Đức đã thử tìm cách tấn công Cả Trọng nhưng chỉ làm xây xát Võ Kim Cự.

Nguồn: HÃY ĐÓNG CỬA FORMOSA VÀ BỎ TÙ NHỮNG KẺ CÕNG RẮN VÀO NHÀ (FB Huy Đức).

Mọi người ai cũng biết, viên đạn bắn Trịnh Xuân Thanh do Nguyễn Phú Trọng trực tiếp chỉ đạo chỉ là đạn khói, gây chú ý của dư luận, đánh lạc hướng vụ Formosa đang bị giáo dân Quỳnh Lưu, Nghệ An khơi lại. Sau đó đạn nổ thật được đem ra sử dụng, tấn công thẳng vào thành trì của Ba Ếch mà bộ tham mưu nhẹ chính là tổng hành dinh của Đinh La Thăng nằm ở thành Hồ.

Đạn nổ tứ tán khắp nơi, khói bay mù mịt, tiếng đạn, miểng bom, hỏa tiễn rít trong gió nghe rợn người nhưng chẳng chết ai, có chăng là những con, từ hạm lớn đến hạm nhỏ, cóc nhái… tham nhũng, hối lộ thanh toán lẫn nhau đang đến hồi quyết liệt.

Tổng kết tình hình chiến sự sơ khởi, Vủ Đức Thuận, sau một thời gian nằm dưới hầm trú ẩn ở mật khu Trần Quốc Thảo, chịu pháo 100 ly không thấu, vừa trồi lên mặt đất để thở thì bị biệt kích C46 của Cả Trọng tóm đầu, đưa ra Hà Nội. Chiếc chiến xa mang tên Ôsin, thừa thắng xông lên, nòng súng quay về thành Hồ, cứ điểm thành đồng với địa đạo Củ Chi (xin đừng nói lái) nã pháo 100 ly cùng đại liên 12,7 ly tới tấp vào thành trì của Đinh La Thăng.

Một loạt đạn thuộc loại nổ chậm (delay) trúng vào các cứ điểm PVN – Tập đoàn dầu khí VN (PetroVietNam) và PVC – Tổng công ty cổ phần xây lắp dầu khí. Là loại đạn nổ chậm, xuyên qua các bức tường bê tông, sức công phá vô cùng mãnh liệt, đi sâu vào trong nội bộ, hành dinh các cứ điểm, nổ tanh banh, tét bét, sức ép thổi tung cả những bức tường dầy 0.5m mà bộ hạ Đinh La Thăng đã cho xây dựng kiên cố, miểng bay tá lả khắp nơi khiến thành trì Đinh La Thăng rúng động, kinh hoàng.

Căn cứ Vũ Đức Thuận nằm sát nách bộ chỉ huy của tổng hành dinh Thăng đã bị tràn ngập. Thuận cùng vài con nhạn là đà bị bắt làm tù binh khi trú ẩn trong mật khu Trần Quốc Thảo, đưa ra Hà Nội điều tra. Sau đó súng 100 ly, đại liên 12,7 ly của chiếc tăng T-54, sơn chữ Osin trên pháo tháp đã hạ thấp nòng, trực xạ vào tổng hành dinh của họ Đinh nổ cầm canh.

Chưa thấy pháo của Đinh La Thăng bắn trả đũa. Một số phóng viên chiến trường, can đảm, gan dạ tiến sát đến hàng rào phòng thủ của họ Đinh cũng không thấy động tĩnh gì, chỉ có một vài nơi trên bờ tường bị bắn lỗ chỗ, thiệt hại không đáng kể.

Thông thường, xạ thủ pháo binh muốn bắn cho chính xác cần phải có một “đề-lô” tiến sát đến mục tiêu để hướng dẫn, điều chỉnh tọa độ. Chắc chắn sẽ có nhiều người đang tự hỏi: Đề lô cho Huy Đức là ai? Ai cung cấp tọa độ, đạn dược đúng loại cho Huy Đức bắn?

Trong thế giới của Mafia (đỏ hay đen đều giống nhau) có một câu châm ngôn: Nếu mày thành công, mày sẽ có nhiều kẻ thù, nếu mày thất bại, mày sẽ có nhiều bạn. Một kẻ thành công, leo lên tới địa vị Bố Già (ông Trùm) thành Hồ như Đinh La Thăng, đương nhiên sẽ có rất nhiều kẻ thù. Họ là những kẻ tranh ăn với Thăng không được, hoặc là đám đàn em, lâu la, thuộc hạ không được chia phần đầy đủ, hay đám nhà thầu, công ty bị chèn ép phải lại quả quá nhiều, những nhân viên phòng sở lưu trữ hồ sơ, tài liệu muốn kiếm thêm tí tiền cải thiện cuộc sống…Những kẻ này dễ dàng cung cấp đạn dược, tọa độ, pháo đài, vị trí Đinh La Thăng ẩn nấp cho Huy Đức để trả thù cho bõ ghét, hay kiếm thêm chút tiền chợ cải thiện cuộc sống…

Như trong trường hợp Buôn Gió bắn Cả Trọng, Trịnh Xuân Thanh chính là “đề-lô” của Gió. Nhưng sau khi vị trí đề-lô bị lộ, có thể phần vì Thanh không tiếp tê thêm đạn hoặc sợ bị phản pháo, Gió lạnh cẳng, teo dế, áp dụng kế tẩu vi thượng sách, bỏ Thanh bơ vơ (nơi đất lạ quê người), khiến Thanh ngậm ngùi than thở: Người đi một nửa hồn ta chết, môt nửa hồn ta bỗng rụng rời. Tuy nhiên để vớt vát thể diện, Gió còn bắn chỉ thiên vài ba tràng AK-47 với tựa đề Trịnh Xuân Thanh – Đường xa vạn dặm – rồi Hậu Trịnh Xuân Thanh tới ngày 20.09.2016 rồi ngưng.

Tuy nhiên tin mới nhất ngày 30.09.2016 cho hay, phe Thăng đã bắt đầu phản công bằng một trái pháo thăm dò dư luận, cũng do pháo thủ Buôn Gió điều chỉnh tọa độ. Buôn Gió có lẽ nực gà với sự nghênh ngang của chiếc tăng T-54 do Huy Đức lái nên quay trở lại nhiệm vụ pháo thủ cho Thanh. Lần này đầu đạn bắn đi có tên: Trịnh Xuân Thanh có thể sẽ họp báo công khai. Nghe sướng thì thôi! Nếu thật vậy thì sắp tới đây còn nhiều màn hấp dẫn, ly kỳ, nhiều kẻ sẽ đứng tim mà chết. Long tranh Hổ đấu nhưng ruồi muỗi cũng sẽ chết bộn.

Trở lại với Huy Đức. Thứ đạn mà Ôsin bắn vào thành trì Đinh La Thăng gần như là loại có thể mua được ở chợ trời hoặc trên thị trường chợ đen. Pháo thủ biết nơi mua đạn cũng dễ dàng tìm kiếm, xác định được tọa độ, địa điểm cần phải tác xạ.

Cũng có giả thuyết cho rằng Huy Đức nhận lệnh (hoặc nhận tiền) của Cả Trọng để quất sụm con hổ thành Hồ. Giả thuyết này có lẽ không đúng. Đồng ý Huy Đức là pháo thủ có tiếng, nhiều kinh nghiệm chiến trường, nhưng trả tiền để Huy Đức làm pháo thủ cho Trọng là giả thuyết không hợp lý. Thăng bị mang tiếng lem nhem quá nhiều trong thời gian làm bộ trưởng bộ giao thông, Trọng thì chưa bị lộ vết nhơ nào về chuyện tài sản, tiền bạc, con cái. Nếu vì tiền, Huy Đức sẽ viết cho Thăng bởi Thăng nhiều tiền hơn, đồng thời sẵn sàng chi trả cho Huy Đức để bảo toàn sinh mạng, địa vi. Quan hệ giữa Thăng – Huy Đức dễ kết nối hơn là quan hệ giữa Trọng – Huy Đức. Do đó, nếu cần tiền, Huy Đức không dại gì bắt tay với Trọng cho mang tiếng, bắt tay với những thằng nhiều tiền, chịu chi mới hợp lý. Ngược lại Trọng là con cáo già, lõi đời, cũng không thể dùng Huy Đức vì dễ bị lộ, mất mặt bầu cua. Dùng đám đàn em, lâu la, vô danh tiểu tốt lền khên trong 700 tờ báo lề phải nã pháo vào Đinh La Thăng, khi bị lộ dễ dàng chối bay biến hơn là dùng Huy Đức.

Trở lại chuyện chiếc tăng của Osin. Phải nói là Huy Đức đã xâm mình, mặc áo giáp, không biết có chịu đựng được các loại đạn ám sát, hành hung, bắt nóng, bắt nguội… của con Hổ thành Hồ hay không mà lại chạy nghênh ngang, ngổ ngáo trước hành dinh của bộ tham mưu Đinh La Thăng, vừa chạy vừa nã pháo, không sợ bị bắn trả. Hãy nghe Huy Đức trả lời, khi có phóng viên chiến trường hỏi: Công khai nã pháo vào thành trì của ông trùm thành phố Hồ Chí Minh, không sợ bị bắn tan xác sao? Huy Đức đã trả lời: “Sợ. Nhưng tôi có một nỗi sợ lớn hơn, đó là, tôi sợ tương lai đất nước tôi rơi vào tay những kẻ tham lam và bịp bợm.”

Nguồn: Tảng băng nổi

Mèng ơi! Thiệt (là) tình! Chỗ này thì Huy Đức dường như còn đang say sưa nã pháo nên trả lời có phần lạng quạng. Nghe câu trả lời của Huy Đức người viết thấy choáng váng quá sức (lẽ mình). Tương lai đất nước nào rơi vào tay những kẻ tham lam và bịp bơm nữa cha (nội)? Ngay từ lúc mới bắt đầu mở cửa, “bơi ra ao lớn” với thế giới bên ngoài đầu thập niên 90, thực hiện kinh tế thị trường với cái đuôi định hướng xã hội chủ nghĩa, ngay lập tức đã phát sinh ra đám cán bộ, đảng viên tham những, ăn hối lộ vì cơ chế độc tài, toàn trị. Đám này hiện diện từ thượng tầng kiến trúc, trong bộ chính trị, trung ương đảng đến hạ tầng cơ sở, quận, huyện, phường, xã, phòng, sở… lúc nhúc như giòi, càng ngày càng nhiều, sinh sôi, nẩy nở, nhìn đâu cũng thấy, đi đâu cũng gặp chứ có phải vô hình, vô tướng đâu mà dùng hai chữ “tương lai”?

Đất nước bị đảng và chế độ CS tàn phá tan hoang từ kinh tế, an ninh, quốc phòng đến văn hóa, y tế, xã hội, môi trường… Mja! Quá khứ, hiện tại và tương lai đất nước đã rơi vào tay những kẻ tham nhũng, hối lộ, ngu dốt, tham quyền cố vị từ hồi nẫm chớ có phải còn lơ lửng như trăng treo đầu súng đâu mà sợ rằng nó sẽ thế này, sẽ thế kia, Osin? Quá khứ, chế độ CS đã làm tan nát đất nước không thương tiếc, hiện tại nó đang tiếp tục phá hoại môi trường, bán đất, bán rừng, bán biển…, tương lai Việt Nam sẽ mất tên trên bản đồ thế giới nếu đảng CSVN còn tiếp tục ngư trị trên dải đất hình chữ S này một thời gian nữa. Lúc đó còn đếch gì để sợ nó rơi vào tay tham nhũng nữa hả ông thần?

Một Bauxite ở cao nguyên Trung phần được Nguyễn Tấn Dũng bảo kê, khiến cho rừng núi Tây Nguyên thành vùng đất chết với thảm họa bùn đỏ, sau đó là môt vùng bờ biển dài 240 km trở nên hoang vắng, tiêu điều được Nguyễn Phú Trọng cam kết bảo vệ, che chở. Tầu, thuyền, lưới, ngự cụ đánh bắt cá… nằm phơi sương gió đã gần nửa năm, tương lai nào cho những vùng này trong 15-20 năm tới?

Hàng trăm ngàn ngư dân thất nghiệp, sinh kế cả chục triệu người bị liên lụy, ảnh hưởng, nay sắp sửa thêm khu công nghiệp luyện thép Hoa Sen-Cà Ná…, Huy Đức! Sau khi tác xạ bắn tan xác con hổ thành Hồ rồi nhớ quay lại, tiếp tục bắn con rồng (chưa lộn) phương Bắc đã che chở cho Võ Kim Cự, cựu chủ tịch UBND Hà Tĩnh, Trần Hồng Hà, Võ Tuấn Nhân, bộ trưởng, thứ trưởng bộ Tài-Môi… như đã làm trong quá khứ. Lũ phản dân, hại nước này sau một vài tuyên bố nhận khuyết điểm vẫn bình chân như vại, nhởn nha, nhởn nhơ, vênh váo với tài sản, của cải tham nhũng, hối lộ. Đừng quên rằng so với thiệt hại của ngư dân 4 tỉnh miền Trung, của môi trường về lâu dài, vụ lỗ 3.300 tỉ VNĐ của PVC nhỏ như con thỏ…sốt rượu vang.

Ôsin đừng quên rằng việc hùng hổ lái xe tăng tấn công vào thành trì Đinh La Thăng rất được dân chúng hân hoan, hào hứng, hồ hởi, (vỗ tay) hoan hô, theo dõi sát nút mọi biến chuyển, tình thế giật gân. Tuy nhiên sẽ không ít người thắc mắc: Khác với Buôn Gió, khi làm xạ thủ cho Trịnh Xuân Thanh, Gió tác xạ vào Cả Trọng ở một vị trí an toàn, không thể xác định được tọa độ nhanh chóng, muốn tìm ra vị trí Gió đặt súng, đòi hỏi thời gian lâu dài. Huy Đức ngược lại, cho T-54 chạy nghênh ngang, lui tới, qua lại trước hành dinh của Đinh La Thăng. Liệu lớp thép dầy của chiếc tăng có đủ bảo vệ cho Huy Đức an toàn? Cũng lạ một điều, tới giờ phút này, Đinh La Thăng chưa hề phản pháo phát nào.

Viết đến đây cũng vừa nhận được tin Huy Đức bắt đầu bắn trái khói vào thành trì Cả Trọng ở Formosa với đầu đạn Vụ Kiện Formosa Và Tư Pháp. So với đạn đại bác 100 ly bắn Đinh La Thăng, loạt đạn Huy Đức bắn Cả Trọng chưa đủ mạnh để làm làm cho Trọng suy suyển nhưng chắc cũng khiến khứa lão nhức đầu, ê ẩm. Hy vọng là Huy Đức không chỉ bắn trái khói mà còn dùng khả năng phóng viên của mình để vạch mặt, chỉ tên những kẻ bán nước cũng như những tên tội đồ tàn phá đất nước như đã làm trong quá khứ, bất kể chúng thuộc phe nào.

Tuấn Khanh: Trái tim của Quyền lực Thứ Tư

Trong nhiều ngày, tôi cố theo dõi xem báo chí sẽ viết gì về lần diễn đầu tiên của ca sĩ Khánh Ly ở Sài Gòn. Thế nhưng có một cái gì đó im lặng đến kỳ lạ sau ngày 18/9 đó – ngày mà ca sĩ Khánh Ly được phép hát ở ngay tại Sài Gòn, sau 41 năm đi xa khỏi quê hương của mình, và gần 5 năm đi loanh quanh nơi chốn cũ, ước rằng mình có thể cất lên tiếng hát nơi thành đô trong kỷ niệm.

Năm 2012, Khánh Ly từng nói với đài BBC rằng bà mơ được hát ở Việt Nam, ở Sài Gòn.

Thế nhưng thật lạ. Chỉ có một vài tờ báo điện tử xé rào viết về đêm diễn này, ít ỏi và nhạt nhẽo. Tôi cố công tìm hiểu, mới hay rằng ai đó trong Ban Tuyên giáo đã ra lệnh miệng, buộc các báo không được nói, bình luận, mô tả… nói chung là không được viết gì có lợi cho ca sĩ Khánh Ly trong đêm diễn này .

Nhưng điều đáng ngạc nhiên, là gần hết giới báo chí Việt Nam cũng đã ngoan ngoãn tuân lệnh. Thói quen chấp nhận sự kiểm duyệt gần nửa thế kỷ – tính từ sau tháng 4-1975 – khiến cái gọi là quyền lực thứ tư của một quốc gia đã biến thành một đám học trò nhỏ, chỉ còn biết giương mắt vô thanh nhìn đời. Cũng ngay trong thời gian đó, báo giới Việt Nam rầm rộ ra vẻ phẫn nộ, viết về chuyện những người bán vé số bị phạt tiền vì lỡ bán vé số ngoại tỉnh. Thế nhưng họ không nhận ra, hay không dám nhận ra rằng, cấm nói về một buổi diễn được phép, cũng không khác gì cấm bán vé số hợp pháp trên quê hương mình.

Tôi tự hỏi, không biết bà Khánh Ly có biết chuyện này hay không. Và nếu biết, bà sẽ nghĩ gì? Năm 2015, khi được hỏi rằng nếu không được hát ở Sài Gòn, bà có buồn không – Khánh Ly từng cười, lắc đầu, nói rằng “khán giả ở mọi nơi, em à”. Quả đúng là con người ở đâu cũng vậy, văn hóa ở đâu cũng vậy. Nhưng với người cộng sản với sự thù ghét tự do thâm căn cố đế trong tim họ, thì không phải ở đâu cũng vậy.

Kiểm duyệt Khánh Ly chỉ là câu chuyện nhỏ của những điều ngang trái vẫn hiện ra trên đất nước này, tựa lời nguyền Bloody Mary trong gương – như lời nhắc rằng cuộc sống bình yên chỉ là ảo tưởng, bởi địa ngục là một điều có thật.

Ít có ai nhận ra rằng kiểm duyệt trong đời sống xã hội chủ nghĩa đã quen thuộc, đã trở thành như máu thịt. Mỗi một người làm báo đều có sẳn một mạch máu hình thắt cổ chai từ trái tim đến não. Khó mà đếm được có bao nhiêu người sống bằng nghề viết đã bật ra một ý tưởng thơ mộng hay tự do từ trái tim, nhưng đã tự bóp chết nó khi được dẫn lên đến não. Và rồi con chữ hay ý nghĩa viết ra đã bị cắt mất, tật nguyền và nhạt nhẽo như chính cuộc đời của họ.

Mới đây, trong chuyện ngư dân bị Formosa xả độc tố làm biển chết, bà Cục trưởng Cục Việc làm (Bộ LĐ-TB-XH) Nguyễn Thị Hải Vân nói rằng không có gì phải ầm ĩ, vì ngư dân mất biển, nhưng “đi làm phu khuân vác thì tức là đã có việc làm”. Tự kiểm duyệt hiện thực, chỉ chừa lại phần tật nguyền trong suy nghĩ của mình, cũng là một nỗi đau không bờ bến đang ăn sâu trong lòng dân tộc này. Giống như ban Tuyên giáo, người đàn bà này cố che mắt mình, cố che mắt cả những người nghe bà nói, và chứng minh rằng thiếu nhân cách thì không sao, cũng vẫn có thể làm người.

Có lần, khi còn được ngồi cùng với nhạc sĩ Thanh Sơn, ông than thở rằng một bài hát của ông bị kiểm duyệt ở Sở văn hóa thông tin thành phố, chữ “phu quân” trong vần điệu một người nữ hát về chồng mình, bị bắt phải thay bằng chữ khác. “Họ nói ‘phu quân’ có thể ám chỉ đến lính VNCH”, nhạc sĩ Thanh Sơn kể. Tôi không biết về sau thì ông có phải cam lòng thay chữ ấy hay không, nhưng lúc đó, tôi chỉ có thể nói với ông rằng khi những người cộng sản kiểm duyệt, giống như họ tự đọc lời nguyền Bloody Mary, tự mở cửa địa ngục và chỉ còn nhìn thấy thế gian này bằng sự tăm tối trong trái tim họ, chứ không bằng ánh mắt con người.

Nhạc sĩ Trần Quang Lộc có lần kể rằng ông có bài hát về mẹ. Người mẹ đó ngồi trước biển nhớ con, mong con về. Ấy vậy mà ông từng bị chất vấn rằng có phải viết bài hát ấy có ý dành cho những người đi vượt biên hay không.

Kiểm duyệt như một con quái vật. Sự chịu đựng và cố vặn vẹo mình để có thể sống được trong thế giới kiểm duyệt, đã nuôi lớn con quái vật ấy. Hãy nhìn cách mà báo chí mô tả những tên công an khát máu đánh chết người trong đồn tạm giam, thường được mô tả bằng từ ngữ rất dè dặt và thân tình như “bị coi là làm chết người”, “bị coi là đã ép cung”… thậm chí mới đây, khi có đủ hình ảnh, âm thanh và giờ hành động của tay công an Bùi Xuân Hải ở phường 6 quận 3 đánh đập một người phụ nữ bán hàng rong ở Hồ Con Rùa, báo chí vẫn thêu hoa dệt gấm bằng cách gọi y là “người mặc đồ giống công an”.

Chẳng lẽ tất cả những người cầm bút, tất cả những con người được học tiếng Việt, tiếng Anh và sắp tới và tiếng Hán… không ai nhận ra rằng con quái vật kiểm duyệt suy nghĩ và hành động trong xã hội này đã lớn đến mức nào? Khó mà đong đo được, nhưng có thể nhìn thấy rõ nhất là con quái vật đó ăn tươi nuốt sống nhân cách và linh hồn của không ít người, khiến khi họ thể hiện đã có thể thấy ngay đó là những người Việt xã hội chủ nghĩa hèn hạ và vô liêm sỉ.

Khi một tay công an mặc thường phục, không xuất trình thẻ ngành, hành động như một tên đầu gấu ngõ chợ tấn công các phóng viên ở huyện Đông Anh, điều thấy được là toàn bộ hệ thống quyền lực thứ tư ở Việt Nam đã như hú lên những tiếng kêu đau thương cho số phận của mình, chứ không giống như sự phản ứng của một nền báo chí có đủ ý chí lẽ thường . Ngay cả khi Công an quận Tây Hồ nói ngược nói xuôi, bẻ cong cả không gian và thời gian mà không cần bất kỳ một chứng minh vật lý nào, báo chí Việt Nam cũng chỉ yếu ớt phản ứng và dè chừng. Chấp nhận kiểm duyệt thái độ sống bình thường và quen sợ hãi trong bầu không khí kiểm duyệt, đã làm nhu nhược trí thức Việt Nam và báo chí Việt Nam một cách quặn đau.

Ngày 27 tháng 9/2016, có hơn 500 người dân đi nộp đơn đòi công lý từ thiệt hại bởi nhà máy Formosa – một câu chuyện của công lý và sự thật rất đỗi bình thường trên đất nước này nhưng trong nhiều ngày liền, sự kiện lịch sử đó vẫn là một khoảng trống bao la trên các trang báo. Bạn hãy tự hỏi xem, một vài phóng viên bị đánh mà giới báo chí còn đau yếu như vậy, thì làm sao cái gọi là quyền lực thứ tư của Việt Nam có đủ sức mạnh và lòng tự trọng để nói về 500 đồng bào mình đang khắc khoải với tương lai?

Những điều bình thường và đúng với Hiến pháp Việt Nam, mà con người Việt Nam hôm nay vẫn không dám gọi đúng tên, mô tả đúng việc thì mai sau, tinh thần và nguyên khí của dân tộc trong chế độ này sẽ tật nguyền đến mức nào? Bao nhiêu con chữ của câu hỏi này, xin được đánh từng ấy tiếng vào tiếng trống Đăng Vân để kêu oan cho số phận của dân tộc này vậy.

Ngày 5/3/1969, để đòi chính quyền miền Nam Việt Nam phải bãi bỏ chính sách với kiểm duyệt xuất bản, đã có hơn 100 nhà văn, dịch thuật, biên khảo, phê bình… cùng ký tên, trong đó có phần ghi rằng “kinh nghiệm từ nhà nước Cộng sản Tiệp Khắc đã cho thấy rằng sự cấm đoán, bưng bít, không bao giờ giải quyết được một vấn đề, mà chỉ làm cho vấn để ấy trầm trọng thêm đến một mức độ tai hại nhất…” Bản đồng ký tên này, có Sơn Nam, Du Tử Lê, Vũ Hoàng Chương, Doãn Quốc Sỹ, Bình Nguyên Lộc, Duyên Anh, Cung Tiến…

Tôi đang tự hỏi – hay tự mình mơ – về một 100 nhà báo ăn lương nhà nước cùng ký tên để phản đối công an nói riêng, và chính quyền nói chung hành xử tàn bạo với nghề làm báo. Nhưng có lẽ đó chỉ là một giấc mơ để nhớ về quá khứ, nơi nhân dân bị xét là phải sống trong một chế độ đồi trụy và tay sai, nhưng chứng cứ cho thấy họ vẫn rất lành lặn về tinh thần và nhân cách.

Mọi thứ không đơn giản như bạn thấy. Hãy nhìn lại cách kiểm duyệt Khánh Ly, cách cấm bán vé số ngoại tỉnh, cách thay đổi và mài giũa chữ nghĩa để phục vụ… và cả những cách mà chúng ta quen dần giả lơ, từ chối sự thật, quen tự cắt gọt mình để nằm vừa trong sự chiếc quan tài kiểm duyệt mỗi ngày. Hãy nghĩ, cho bạn và chính con cái của bạn.

Chắc rồi có lúc bạn sẽ nhận ra, tôi hy vọng vậy. Chúng ta hay truyền thông trên đất nước này, cũng giống như những người bán vé số sợ hãi, chỉ còn quẩn quanh với niềm hy vọng nhỏ nhoi ở nơi mình đang sống, chứ không dám chạm vào hay cầm giữ một niềm hy vọng nào xa hơn lằn ranh mà người ta đã vạch sẳn cho mình. Trái tim cùa quyền lực thứ Tư thoi thóp đập trong một thân thể cường tráng. Trái tim đau bệnh, mòn mỏi bởi những lằn ranh.

https://anhbasam.wordpress.com/…/10-164-trai-tim-cua-quyen…/ Hà HoàngSuong Quynh

Thứ Sáu, ngày 30 tháng 9 năm 2016

Cảnh mộ của gia quyến Khổng Tử bị đào trong thời Cách mạng Văn hóa



Dưới đây là lời kể của Lưu Á Vĩ, cựu thành viên của tổ báo chí huyện Khúc Phụ về những gì ông tận mắt chứng kiến khi Hồng vệ binh phá miếu và đào mộ gia quyến Khổng Tử.Hồng vệ binh đang đập phá biển “Đại Thành Môn” ở Khổng Phủ.

Một ngày mùa đông năm 1966, trời đất đột nhiên tối đen. Mộ của Khổng Linh Di, vị Diên Thánh Công cuối cùng, đích tôn đời thứ 76 của Khổng Tử, bị quật lên, thi thể bị kéo lê trên mặt đất. Diên Thánh Công là phong hiệu dành cho những trưởng tử trưởng tôn thuộc dòng dõi đích tôn của Khổng Tử. Đây là tước vị được phong cho đời đời nối nhau của dòng dõi Khổng Tử suốt từ thời Tống. Một đám thanh niên mặc quân phục màu xanh, tay đeo phù hiệu màu đỏ đứng vây quanh thành một vòng tròn cười hả hê. Họ chính là Hồng vệ binh của “cách mạng không có tội, tạo phản hợp lý”. Phía sau họ là nông dân mặc áo bông dày đến để xem huyên náo.

Lúc này Lưu Á Vĩ chỉ mới 13 tuổi nhưng vẫn còn nhớ như in cảm giác bất lực khi ở trong bầu không khí đó. Ông nói “nó thực sự là mùi của thế giới khác”, như thể có ai đó lấy tay thọc vào bụng mình và liên tục xóc lên. Trước khi Hồng vệ binh đến đào mộ ở Khổng Lâm (khu rừng của họ Khổng, nơi chôn cất gia đình các đời Diên Thánh Công), họ đã đến Miếu Khổng Tử và Khổng Phủ đập phá các bia khắc, đốt tượng thờ, phá hủy các bình lọ mà họ gọi là “đại biểu cho thế lực hủ bại của chủ nghĩa phong kiến”.

Bấy giờ khi hồi tưởng lại, Lưu Á Vĩ day dứt tự nhận mình là một tội nhân, nhưng thực ra khi đó ông chỉ là một đứa trẻ con đi xem huyên náo mà thôi.

Ngày 23/8/1966, chính quyền huyện Khúc Phụ biết tin Hồng vệ binh ở ngoài huyện đang kéo tới với ý định đập phá các văn vật. Học sinh, sinh viên đã dán biểu ngữ “khẩn cấp hành động chống phá hoại” lên cửa lớn của Khổng Miếu và đóng cửa Đông Hoa Môn, Tây Hoa Môn và Nam Môn. Nhiều nông dân đến giúp canh phòng cửa Khổng Phủ, họ đều bị dán lên trước ngực băng màu đỏ ghi “bần hạ trung nông”.

Lúc đó, Bí thư huyện Khúc Phụ là Lý Tú cũng công khai phát biểu rằng, theo quy định của Quốc vụ viện, “Tam Khổng” (Khổng Miếu, Khổng Phủ, Khổng Lâm) là văn vật được bảo tồn trọng điểm của quốc gia, nếu phá chính là phá hoại tài sản quốc gia, “phá một vài ngày, mấy trăm năm cũng không hồi phục lại được”, nhằm đánh lạc hướng của Hồng vệ binh.

Lúc đó cả huyện Khúc Phụ ở trong trạng thái căng thẳng cao độ. Đột nhiên, Hồng vệ binh của Trường Đào tạo Giáo viên Khúc Phụ cũng đến tham gia hành động, hô to khẩu hiệu “đả đảo Khổng lão nhị”, “triệt để phá hủy Khổng gia điếm”.

Trước khu lăng mộ, khi bị chặn bởi Hội Công tác Quản lý Văn hóa, Hồng vệ binh đã nhắc lại lời Mao: “Đối với những thứ phản động, nếu không đánh thì nó không ngã, cũng giống như là quét nhà, nếu chổi không chạm đến thì bụi không thể tự nhiên biến mất”.



Tháng 11/1966, trong “Thảo Khổng Chiến Báo” của nhóm Hồng vệ binh Trường Đào tạo Giáo viên Bắc Kinh, “Đoàn chiến đấu Tĩnh Cương Sơn”có viết “Hiện nay, Khổng Gia Điếm chính là nơi hội tụ của chủ nghĩa phong kiến, chủ nghĩa tư bản, chủ nghĩa xét lại, là rào cản với quyền uy tuyệt đối của tư tưởng Mao Trạch Đông”.

Đàm Hậu Lan là cái tên được nhiều người nhắc đến khi nói về việc đập phá ở Khổng Phủ. Đàm Hậu Lan chính là người phụ trách của “Đoàn chiến đấu Tĩnh Cương Sơn”, là người viết bài cho tuần san sinh hoạt của Đại học Đào tạo Giáo viên Bắc Kinh, sau đó chuyển sang giúp cho tạp chí “Hồng Kỳ” của Hồng vệ binh. Năm 1966, theo sự xúi giục của Lâm Kiệt, một tác giả chủ yếu của tạp chí “Hồng Kỳ”, Đàm Hậu Lan đã đến huyện Khúc Phụ tỉnh Sơn Đông để “lật đổ Khổng lão nhị, tạo phản Khổng lão nhị”.

Những năm 1980, khi Lưu Á Vĩ là thành viên của tổ báo chí huyện Khúc Phụ, ông từng đọc một bản báo cáo hơn 20.000 chữ của một đồng sự. Báo cáo tổng hợp việc Đàm Hậu Lan và những người khác đã “thảo Khổng”, đập bia, quật mộ trong Cách mạng Văn hóa ra sao, có kèm theo một danh sách số liệu.

Ngày 11/11/1966, Trần Bá Đạt, đương thời là tổ trưởng “Tiểu tổ Cách mạng Văn hóa Trung ương” gửi điện báo từ Bắc Kinh chỉ thị “không được đốt Khổng Miếu, Khổng Phủ, Khổng Lâm” nhưng “có thể quật mộ họ Khổng”.

Cùng ngày, một thành viên khác là Tần Bản Vũ gọi điện thoại đến nói“bia từ thời Hán phải giữ, bia trước đời Minh cũng phải giữ. Bia từ thời Thanh có thể đập. Có thể cải tạo Khổng Miếu, ví dụ như đem làm phòng thu tô. Mộ họ Khổng có thể quật. Có thể đưa người nào hiểu về văn vật đến xem một chút.”





Nhóm Đàm Hậu Lan đã vạch ra một kế hoạch hành động, phái đi hai “đội tiên phong” đến tỉnh ủy Sơn Đông và huyện Khúc Phụ để “điều tra hỏa lực”.

Để ngăn chặn Hồng vệ binh phá “Tam Khổng”, người dân Khúc Phụ đã dùng các hộp bằng gỗ xếp chặn trước sư tử đá rồi dán hình và khẩu hiệu của Mao Trạch Đông để không ai dám di chuyển hay dám phá. Tuy nhiên, nỗ lực như vậy không đủ với làn sóng phá hoại đang dâng cao.



Chiều ngày 12/11, “điểm liên lạc Hồng vệ binh toàn quốc triệt để phá tan Khổng Gia Điếm, cách mạng tạo phản thiết lập quyền uy tuyệt đối của tư tưởng Mao Trạch Đông” được thành lập, đánh dấu sự thành lập chiến tuyến chung của Hồng vệ binh Đại học Đào tạo Giáo viên Bắc Kinh và Hồng vệ binh địa phương tại Khúc Phụ.

Ngày 13/11, cửa chính của Khổng Phủ bị ép mở. Công nhân, cán bộ, học sinh, thậm chí cả các bà lão cưỡi lừa, hàng chục người ồ ạt xông vào.

Ngày 15/11, trước cửa chính của Khổng Phủ, có dán chữ “Đại hội triệt để phá tan Khổng Gia Điếm”. Bia đá nằm trước cửa Khổng Phủ, từ năm 1962 được Quốc vụ viện ghi chữ “văn vật trọng điểm toàn quốc được bảo hộ” bị đập tan. Sau đó, Hồng vệ binh chia nhau đi Khổng Miếu, Khổng Lâm, Chu Công Miếu để đập bia, giật biển, đập hủy tượng thờ.
Hồng Vệ Binh đập tượng Chu Công ở Sơn Đông.

Có người lôi từ trong tượng Khổng Tử ra một bộ cổ thư, chính là bộ “Lễ Ký” từ thời Minh. Những người này sau đó lôi từ trong tượng của các môn sinh Khổng Tử ra quyển “Chu Dịch”, “Thi Kinh”, “Xuân Thu”, “Đại Học”, “Trung Dung”, “Luận Ngữ” v.v. Đám Hồng vệ binh đem đầu lâu tượng của các “chí thánh tiên hiền” này ra để đá bóng trên mặt đất.



Ngày 29/11/1966, trời lạnh vô cùng. Lưu Á Vĩ còn nhớ rõ ngày đó, sau khi ăn sáng xong thì được nghe nói là Đàm Hậu Lan đã lệnh cho nhóm Hồng vệ binh từ Bắc Kinh đến quật mộ Khổng Tử. Lưu Á Vĩ cùng một đám trẻ con chạy đến Khổng Lâm để xem. Khi đến nơi, chỉ nhìn thấy Hồng vệ binh làm thành một tường người để giữ trật tự. Ở phía sau Đàm Hậu Lan, các lãnh đạo huyện Khúc Phụ và địa khu Tế Ninh, bị xâu chuỗi thành một hàng, đội mũ cao ghi chữ “ngưu quỷ xà thần”.

Hồng vệ binh chia thành hai đội, mỗi đội nắm một đầu của dây thừng, chờ lệnh. Có một giọng cao hét lên: “Nghi thức phá đất đập bia hiện giờ bắt đầu”. Bia có chữ “Đại thành chí thánh Văn Tuyên Vương” bị giật đổ, trước thềm đá vỡ làm hai. Phóng viên đến từ xưởng phim điện ảnh tin tức trung ương của Bắc Kinh, chạy tới chạy lui để ghi lại hình ảnh “phá tứ cựu” này.







Để quật và phá mộ nhanh hơn, các tiểu tướng cách mạng bắt đầu sử dụng thuốc nổ. Lưu Á Vĩ tận mắt nhìn thấy mộ phần của Khổng Tử bị phá nổ, mảnh vỡ văng ra khắp nơi.

Trong khu mộ vẫn còn năm thi thể: Khổng Dương Khắc và phu nhân, Khổng Linh Di và thê thiếp. Khi mới rời khỏi đất, các thi thể này cũng còn khá nguyên vẹn. Tuy nhiên, sau đó bị Hồng vệ binh và nông dân dùng móc câu kéo đi. Hồng vệ binh kéo dây thừng trên cây, treo các thi thể này lên.

Nhiều năm sau, Lưu Á Vĩ khi tìm các nhân chứng nói chuyện được biết “các thi thể ở đó 5 hay 6 ngày. Mỗi ngày đều có rất nhiều người vây lại xem không dứt. Sau đó, trong một buổi tối đã bị đem đốt hết tại góc Đông Nam của Khổng Lâm, chủ yếu là vì nhiều người nghĩ rằng mỗi ngày đều thấy các thi thể nam nữ lẫn lộn lõa thể như thế rất khó coi”.

Theo báo cáo Hội Quản lý Văn vật Khúc Phụ ngày 24/2/1973, dưới sự cho phép của những người chịu trách nhiệm đương thời của “Điểm liên lạc thảo Khổng”, trên diện tích 3000 mẫu, các vật phẩm trong phần mộ của họ Khổng suốt 2000 năm đã bị đào sạch.

Mặc dù rất nhiều năm đã qua, đối với dân làng ở cạnh Khổng Lâm, đây vẫn là một câu chuyện bị giữ kín. Sau khi Hồng vệ binh quật mộ, có rất nhiều dân làng cũng khẩn trương đào các ngôi mộ trong khu vực Khổng Lâm ở gần làng. Có nhiều người đã nhờ đào mộ mà trở nên giàu có.

Thậm chí có người từng được giao làm cán bộ thôn bảo vệ Khổng Lâm, cũng dẫn người đi đào mộ. Cũng có nhiều người đã tìm cách ngăn chặn sự mở rộng của việc đào mộ nhưng đều bất lực. Trong mắt dân làng lúc đó chỉ có kim ngân, những ai cản trở đều bị đánh.

Năm 1979, Trung Quốc thực hiện việc khôi phục bia mộ Khổng Tử. Hội Quản lý Văn hóa Khúc Phụ đã giúp việc này, đã thu gom từ trong nhà dân xung quanh được hàng trăm mảnh bia. Bia hiện giờ trước mộ Khổng Tử, chính là được phục dựng dựa trên các mảnh này.

Nhiều người tham gia vào vụ việc “thảo Khổng” này đều chết trẻ. Người nổi bật nhất một thời, Đàm Hậu Lan, năm 1978 bị công an thành phố Bắc Kinh bắt vì tội phản cách mạng, đến năm 1982 thì được miễn truy tố. Đàm Hậu Lan sau đó bị ung thư, chết sớm vào năm 45 tuổi, không kết hôn.

Khổng Đức Thành là con của Khổng Linh Di, năm đó được Tưởng Giới Thạch coi như một nhân vật “quốc bảo” đã theo các văn vật của cố cung sang Đài Loan. Khổng Đức Thành từng là Viện trưởng Viện Thi cử Đài Loan. Ông mất vào tháng 10/2008, hưởng thọ 88 tuổi. Mặc dù rất nhiều lần được mời, ông chưa bao giờ đặt lại chân lên cố thổ. Nhiều người nói rằng tâm lý của ông không chịu nổi. Đối với truyền thống của Trung Quốc, bị quật mộ là nỗi sỉ nhục lớn nhất.

Theo Secretchina

Tự Minh

Xem thêm:
“Đấu trường sinh tử” giữa Giang Trạch Dân và Tập Cận Bình: Quyền lực bằng mọi giá
Bóng đen phong thủy tại Quảng trường Thiên An Môn
Sự thật về mổ cướp nội tạng tại Trung Quốc
Văn kiện cơ mật mới của ĐCSTQ

Thứ Năm, ngày 29 tháng 9 năm 2016

Beo Hồ Thu Hồng - Tụt quần đồng chí giữa chợ là bài bản "thượng sách" của Trọng Lú



Ông Trọng phải cực kì lú lẫn mới chỉnh đốn Đảng bằng biện pháp bắt bớ

1.


Phải cực kì lú lẫn mới chỉnh đốn Đảng bằng biện pháp bắt bớ. Bởi không thể bắt hết chí ít gần nửa triệu Đảng viên, đang lãnh đạo các cấp thừa khả năng tham nhũng ngu-gì-không-ăn hiện nay.


Và, bắt tốp này, tốp mới lên sẽ KHÔNG KHÁC GÌ, ngọai trừ tinh vi hơn trong tham nhũng mà thôi.


Sau một thời gian dài, tốn không ít tiền in ấn tài liệu (hơn 4 triệu ấn bản trên giấy couché 100, lọai giấy in bìa tạp chí/ 1 năm, gọi là sổ tự ghi ưu khuyết, hàng triệu cuốn những câu chuyện đời HCM phát từng chi bộ và cuộc thi tìm hiểu về Ông Hồ khắp nước......) cho một cuộc vận động mà không một ai không biết hiệu quả thực của nó.


Trừ đương kim tổng bí thư.


Giờ thì tôi hiểu sâu, vì sao ngay từ thời còn làm bí thư Hà Nội, dân Hà thành đã có câu vè thâm thúy: Lú như Trọng.


2.


4/5 năm nhiệm kì thủ tướng thứ hai, Nguyễn Tấn Dũng hầu như không triển khai được gì trong những họach định chiến lược, mang dấu ấn cá nhân ông.


Hầu hết các quyết định từ 2011 đều được đưa ra lấy ý kiến BCT, trong đó có quyết định đóng lại kết luận thanh tra vụ Dầu khí thua lỗ 18 ngàn tỷ đồng vào năm 2013. Một (trong những) nhân vật chịu trách nhiệm cho sự việc vào thời điểm thua lỗ này là Đinh La Thăng. Có đủ 2 phiếu thuận của Trọng và BT BCA khi đó, Trần Đại Quang. Dũng lại chính là người kiên quyết muốn làm tới cùng. (Tôi đồ rằng, một phần Dũng muốn nhân đó chứng minh sự trong sạch của mình. Nhóm Trương Tấn Sang, sau khi dùng vụ Vinashin tấn công Dũng thất bại, đã không cho Dũng cơ hội đó).



Beo Hồ Thu Hồng

Phải mở ngoặc nói thêm, tất cả các tập đòan nhà nước đều thua lỗ hoặc lãi giả. (Chữ lãi giả hiểu theo nghĩa kinh tế, không phải hình sự). Và hầu như không thể tìm ra thất thóat, tức tham nhũng.


Tôi mượn lời bạn Khai Phung viết rất hay về vụ Trịnh Xuân Thanh thế này:


"Nói thật chứ mượn cái xe để khởi đầu cú đánh ông Thanh bẩn, bẩn lắm, chỉ kích động được đám chân đất mắt toét chứ chưa đủ để hạ bệ một người đã lên tới phó bí thư tỉnh ủy. Tới bây giờ lôi PVC thua lỗ ngàn tỷ để bồi thêm cú nữa nhằm hạ gục hẳn đối phương xem ra chẳng có gì là quang minh chính đại. .. Thua lỗ mà do họ ăn thì tôi ủng hộ đập quá nửa số bình cũng phải đập, chứ đập kiểu đó ai phục? Được mấy năm trước mở TV là nghe cụ tổng kêu gào "suy thoái đạo đức, tư tưởng, lối sống" bây giờ cụ ít lên tiếng nhưng, cụ hình như đang chỉ lo đập chuột mà bản thân cụ chẳng biết con nào nên đập con nào không, đập ra sao".


Đối đầu với tội phạm bằng một trò bẩn, thì chỉ thuyết phục được những người vô học.


Nếu ai nói rằng PHE TRỌNG bắt đầu tấn công.... tức không biết gì về Trọng và mù về chính trường hiện nay tại VN.


Trọng rất sạch, không phe phái với ai và không ai phe phái với Trọng.


Chỉ phải cái lú.


Tôi nói không ai phe phái với Trọng, ý là, Trọng không có bạn trong giới trí thức. Những người thực sự có học thức trong giới chóp bu Việt, không ai 'chơi" với Trọng.


3.


***Tội danh Cố ý làm trái... gây hậu quả nghiêm trọng là sự thông minh và dày dặn kinh nghiệm thực tế của các nhà làm luật Việt nam. Đây là tên gọi khác của tội tham nhũng khi không thể tìm ra bằng chứng, dù biết chắc chắn mười mươi.


Luật Hình sự mới bỏ tội danh này, chỉ có lợi cho bọn tham nhũng. Dân đen cố ý vượt đèn đỏ, hậu quả nghiêm trọng tự đâm nhau mà chết là hết.


*** Tử hình Dương Chí Dũng có làm chùn tay (nhận tiền) của tham nhũng không?


TUYỆT ĐỐI KHÔNG.


Thay vì mò về biên giới đánh bạc và để bị dẫn độ 300 mét về nước bởi tội "móc túi" trong casino như Dũng, các Dũng phẩy giờ đây tiền đầy ngân hàng ngòai nước, vợ con đàng hòang có giấy tờ thường trú nhân. Trịnh Xuân Thanh chỉ là một trong vài ví dụ đã- bị- lộ.


Tử hình Dương Chí Dũng uy tín đảng có được củng cố hơn không?


UY thì còn bởi quân đội và công an, TÍN thì không. TUYỆT ĐỐI KHÔNG.


4.


Thanh ngòai đời là người nhã nhặn, lịch thiệp, thuộc hàng có giáo dục gia đình "quý tộc". Với tội danh vừa bị khởi tố, tại VN hiện nay, có thể truy tố gần hết lãnh đạo các tập đòan, tổng công ty nhà nước, cho tới tận các công ty con.


Vụ truy sát Thanh khởi đầu bằng cách cực kì thiếu công chính, bộc lộ ra sự thật đây là cuộc đấu đá thanh trừng nội bộ đảng kiêm chính quyền, mục đích chấn hưng đảng chỉ là tấm vải hoa mỹ che đậy.
Trong cuộc đấu đá này, tôi nhận định Thanh chỉ là cục đá chèn bánh xe thăng tiến của Đinh La Thăng.


Chuyện lớn thì lú, riêng lọai chuyện này, Trọng chưa bao giờ lú.


5.


Mọi cải cách, thay đổi, muốn không dẫn đến biến động xã hội, PHẢI BẮT ĐẦU TỪ LUẬT PHÁP.


*** Cơ hội cải cách lớn nhất, gần nhất là lần sửa đổi Hiến pháp 2013, nhân vật khiến cho bản mới vẫn y nguyên như cũ, không có bất cứ thay đổi gì trong thể chế nặng nề vô hiệu hiện hành, chính là Nguyễn Phú Trọng.


Lật lại chuyện cũ thế này.


Có một nhóm trong đảng đề xuất nhập hai chức danh Chủ tịch nước và tổng bí thư làm một. Tiền đề của cuộc sửa đổi 2013 thực ra chỉ có thế. Kết cục như đã thấy, Trọng nằm trong nhóm phản đối với lý do như vậy tập trung quyền lực quá nhiều vào một người.


Trọng chỉ thấy trước mũi mà không nhìn thấy, phía sau việc hợp nhất chức danh này là sự kiểm sóat quyền lực của đảng cầm quyền.


Bạn hãy bỏ ra 5 phút, chỉ cần 5 phút thôi, đọc lại bản Hiến pháp 1946. Bạn sẽ thấy Ông Cụ vĩ đại thế nào khi tiếp nhận chủ nghĩa Marx vào VN. Ba đơn vị công quyền lập pháp-hành pháp-tư pháp điều hành xã hội và kiểm sóat quyền lực của nhau, rõ ràng, mạch lạc. Và như vậy, bất cứ khuynh hướng tư tưởng của đảng phái nào chỉ khiến cho bộ máy đang vận hành chậm đi hay nhanh hơn, không thể dẫn tới rệu rã, như hiện nay.


Tôi ủng hộ việc giữ điều 4 HP 2013, dân trí VN chưa đủ để đa đảng và thực tế xã hội, chưa cần thiết phải có thêm các luồng tư tưởng khác (Khác-Mới-Tốt gì vào ta sớm muộn cũng tha hóa mà thôi).


Nhưng, cực kì cấp thiết, cần phải hạn chế quyền lực bao trùm tuyệt đối của Đảng chính trị. Hiện nay trên thế giới, chỉ có 2 quốc gia còn thứ quyền lực vô đối này là Bắc Hàn và Việt nam. Trung quốc thấy ra và sửa đổi từ năm 1982.


Xét ở góc độ "lý luận", chịu khó đọc vài ba bài viết cũ của Trọng, sẽ thấy độ u mê lẫn lỗ mỗ về học thuật.


6.


Công cuộc chỉnh đốn chấn hưng đảng của Trọng, sau cuộc phát động giáo dục tư tưởng giáo điều thiếu thực tế bất thành, đang chuyển theo hướng vô cùng-cực kì bệnh họan: gia tộc làm "quan", bồ nhí...


Những góc độ khai thác bẩn thỉu, vừa thiếu quang minh của các bậc chính nhân vừa thiếu liêm xỉ. Suốt lịch sử 86 năm của đảng cộng sản, chỉ một lần- một lần duy nhất- họ làm nhục công khai đồng chí của mình, nhưng thâm hậu và (có vẻ) có văn hóa hơn, đó là phân công đại tướng Võ Nguyên Giáp phụ trách mảng kế họach hóa dân số, dân gian gọi là hạn chế sinh đẻ.


Thời Trọng, tụt quần đồng chí mình giữa chợ, đã và đang trở thành bài bản "thượng sách".


Lỗi, ở người cầm đầu, đã và đang không biết làm thế nào, làm từ đâu nhưng, vẫn cầm đầu.


*** Không biết có ai còn nhớ chi tiết ngắm trăng trong tác phẩm Ly Thân của Trần Mạnh Hảo. Trung đội trưởng hô: Ngắm trăng, ngắm. Trong không khí trang nghiêm thành kính ngắm trăng, có chú lính mất dạy không chủ ý, nó bủm một phát...


Trịnh Xuân Thanh chính là phát bủm ấy.


Ít nhiều, nó giúp cho người ta ngộ ra giá trị thật của việc "ngắm trăng".


Cho rằng tôi bênh vực Thanh, là nhầm to. Trong 3 ngàn tỷ kia, Thanh và đồng bọn không đút túi cỡ ngàn tỷ, tôi làm con các vị.


Nhưng bắt Thanh theo lối ấy, cách ấy chỉ làm các tác dụng phụ phát tác, tác dụng chính răn đe hay gì gì nữa, thì không.


Một chính đảng cầm quyền, phải kêu gọi sự khinh bỉ cho chính đồng chí mình, thì suy vi, đã vào thời kì chót.


Chỉnh đốn PHẢI BẮT ĐẦU TỪ ĐÂU ư? Từ chính não bộ của Đảng, chứ từ đâu nữa.

Hồ Thu Hồng


(Blog Beo)

Lá bài "Nhất thể hóa" và tham vọng trở thành Tổng thống của Tổng BT Trọng?

Liên tiếp trong hai tháng 8 và 9 năm 2016, những người bên đảng tung ra hàng loạt nước cờ vừa lộ vừa chìm, nhưng bước đi nào cũng có thể là cú đệm cho một chuỗi nước cờ quyết liệt sau đó nhằm hạ đo ván đối thủ.


Từ Quyết định 244 đến Thông báo 13


Cùng thời gian với chiến dịch “đánh từ dưới lên” mà “ví dụ đầu tiên là Trịnh Xuân Thanh” trên hai mặt trận tỉnh Hậu Giang và Bộ Công thương, ngày 17/8, Trưởng ban Tổ chức Trung ương Phạm Minh Chính đã ký ban hành Thông báo số 13-TB/TW thông báo Kết luận của Ban Bí thư về việc xác định tuổi của đảng viên, trong đó nội dung đáng chú ý nhất là “Kể từ ngày 18/8/2016, không xem xét điều chỉnh tuổi của đảng viên mà thống nhất xác định tuổi của đảng viên theo tuổi khai trong hồ sơ Lý lịch đảng viên (hồ sơ gốc) khi được kết nạp vào Đảng. Đây là căn cứ, cơ sở để các cấp ủy, tổ chức đảng có thẩm quyền xem xét khi quy hoạch, bổ nhiệm, giới thiệu cán bộ ứng cử; bố trí, sử dụng và thực hiện chế độ, chính sách đối với cán bộ là đảng viên”.


Một chi tiết đáng chú ý khác là ông Phạm Minh Chính dù là Ủy viên Bộ Chính trị và Bí thư Trung ương Đảng, nhưng khi ký thông báo trên chỉ được mô tả “thay mặt Ban Bí thư”.


Thông báo số 13 trên hầu như không làm cho tuyệt đại đa số nhân dân đầu tắt mặt tối lo kế sinh nhai phải quan tâm, nhưng lại được một số chuyên gia về các vấn đề nội bộ đảng rất chú ý.


Có một nét gì đấy mang tính liên tưởng và còn có thể còn thâm sâu “thuyết âm mưu” giữa Thông báo số 13 nói trên với một văn bản mà vào thời gian khoảng nửa năm trước khi Đại hội XII diễn ra đã khiến Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng “không nhúc nhích vào đâu được” và do đó đã bị đo ván quá đau đớn: Quyết định số 244-QĐ/TW ngày 9/6/2014 của Ban Chấp hành Trung ương về việc ban hành Quy chế bầu cử trong Đảng. Theo đó, đảng viên Nguyễn Tấn Dũng không được phép tự ứng cử hoặc nhận đề cử chức vụ tổng bí thư đảng nếu không được Bộ Chính trị đồng ý.


Còn bây giờ, dường như bắt đầu hừng hực không khí cho một cuộc chạy đua mới vào chức vụ tổng bí thư đảng, nếu ông Nguyễn Phú Trọng giữ đúng lời hứa trước Đại hội XII là sẽ chỉ “ở thêm” nửa nhiệm kỳ tổng bí thư.


Sau hai lần liên tiếp bầu bán và tuyên thệ trung thành đối với các chức danh chủ tịch nước, thủ tướng chính phủ, chủ tịch quốc hội vào các tháng Ba và Bảy năm 2016, những ứng cử viên cho chức tổng bí thư đảng - theo xầm xì của dư luận ngoài lề - bắt đầu dần lộ diện: Đinh Thế Huynh - Thường trực Ban bí thư, Trần Đại Quang - Chủ tịch nước, Nguyễn Xuân Phúc - Thủ tướng, và có thể cả Đinh La Thăng - Bí thư thành ủy TP HCM.


Và tất nhiên, không loại trừ Nguyễn Phú Trọng, nếu quả ông Trọng đang nuôi dưỡng “nguyện vọng cống hiến” không chỉ suốt nhiệm kỳ 12 mà còn “ngồi thêm một nhiệm kỳ tổng bí thư” nếu còn Đại hội XIII.


Một số dư luận đang nêu câu hỏi là nếu Thông báo số 13 vào tháng 8/2016 về “tuổi đảng viên” là một nước cờ chính trị cao tay ấn tương tự Quyết định 244 vào tháng 6/2014 về “tự ứng cử”, bản thông báo này sẽ nhằm “chặn” ai?


‘Nhất thể hóa’ vì cạn tiền?


Đi đôi với Thông báo 13 là một chủ trương đang thành hình và có lẽ toát lộ nhiều thâm ý của những người bên đảng: “nhất thể hóa”.


Tháng 9/2016, ông Nhị Lê, Phó Tổng Biên tập Tạp chí Cộng sản, đã có bài trả lời phỏng vấn khá dài cho trang VietTimes với nhan đề “Nhất thể hóa chức danh, nhất nguyên chế tổ chức bộ máy là bước đi tất yếu”.


Nội dung quan trọng nhất trong bài trả lời trên có lẽ là:


“Giải thể các bộ máy chồng chéo, sáp nhập các bộ máy dù của Đảng hay của Nhà nước làm chung một việc theo hướng thống nhất và đa năng, giảm mạnh số các đầu mối bộ máy và tổ chức, bảo đảm sự chuyên nghiệp và liên thông- nhất nguyên chế. Nói cách khác, từ nhất thể hóa chức danh tới nhất nguyên chế về tổ chức bộ máy là bước đi tất yếu. Chẳng hạn, một vài cơ quan có nhiều chức năng, nhiệm vụ giống nhau, nên chăng tính toán nhất nguyên hóa tối thiểu ở 3 cấp: Trung ương; tỉnh, thành phố; quận, huyện, thị, theo phương châm: đa năng hóa bộ máy hay bộ máy đa năng.


Các thành viên của hệ thống chính trị thuộc Mặt trận Tổ quốc làm công tác dân vận (Công đoàn, Đoàn Thanh niên, Hội Phụ nữ, Hội Cựu chiến binh...) có thể thuộc khối đa năng này. Chẳng hạn, văn phòng cấp ủy trùng lắp rất nhiều loại công việc với văn phòng chính quyền, hội đồng nhân dân, trước mắt có thể sáp nhập các văn phòng làm một, theo phương châm: một văn phòng phục vụ hai (ba) bộ máy”.


Như vậy, ý tưởng “nhất thể hóa”, hay cụ thể hơn là sáp nhập một số ban đảng với cơ quan chính quyền được phác ý tưởng từ hơn hai mươi năm trước, bắt đầu được thực hiện.


Nhị Lê lại là một trong những nhân vật phát ngôn chính yếu của Tổng Bí thư Trọng. Vào thời gian gần Đại hội XII, ông Nhị Lê cũng đã từng trả lời phỏng vấn về vấn đề “nhất thể hóa”. Xét về “dây”, ông Nhị Lê hiển nhiên là người của Nguyễn Phú Trọng từ khi ông Trọng còn là tổng biên tập Tạp chí Cộng sản.


Nhưng tại sao chỉ đến giờ này đảng mới muốn “nhất thể hóa”?


Lý do bề mặt là “tinh gọn bộ máy”. Một nguyên do sâu xa là hội chứng cạn tiền.


Những minh họa hùng hồn về hội chứng trên, phát ra vào năm 2015, là Ủy ban nhân dân thành phố Cà Mau thâm hụt ngân sách trầm trọng, nợ khoảng 300 tỷ đồng và nhiều khoản nợ không biết lấy tiền ở đâu ra mà chi trả. Nhưng nghiêm trọng nhất là cơ quan này không còn đủ tiền để trả lương cho công nhân viên chức. Trong khi đó và là “láng giềng” của Cà Mau, không chỉ thâm lạm về tài chính, Thành ủy Bạc Liêu còn bị bệnh viện đòi tiền và phát sinh đủ thứ hổ lốn.


Hội chứng “chúa chổm” của các cơ quan đảng đang lộ rõ, bắt đầu từ cấp địa phương và giờ đây lan tới khối trung ương. Với khối địa phương, “nạn nhân” đầu tiên là một số tỉnh thành nhỏ và dễ bị cắt ngân sách chi cho khối đảng lẫn chính quyền.


Sau “biến cố” ngân sách trung ương xuất hiện dấu hiệu cạn kiệt tại kỳ họp Quốc hội cuối năm 2015, không còn nghi ngờ gì nữa, 2016 là năm mà hầu bao khối đảng lẫn chính quyền bị thắt chặt nặng nề. Những địa phương có thói quen vung tay quá trán cùng nạn nhũng nhiễu tràn lan như Cà Mau sẽ trở thành nơi “vỡ hụi” đầu tiên. Tiếp sau đó có thể là một số tỉnh thành lớn hơn, kể cả TP HCM. Và cuối cùng, đơn vị được bao cấp ngân sách hoàn toàn và có ưu thế nhất về chính sách ưu ái là các cơ quan đảng ở trung ương cũng sẽ không thoát khỏi số phận bị cắt giảm chi tiêu.


Hàng năm, các cơ quan đảng chi tiêu đến vài ngàn tỷ đồng từ tiền đóng thuế của dân. Nhưng với xu hướng “nhất thể hóa” không thể tránh khỏi để tiết kiệm tiền, sẽ có bao nhiêu trong số hàng triệu công chức, viên chức “một lòng theo đảng” phải “ra đường”?


Tuy nhiên, cạn tiền có phải là nguyên do mấu chốt để đảng mưu tính phương cách “nhất thể hóa”?


Tổng Bí thư Trọng muốn trở thành… tổng thống?


Trước xu hướng về “nhất thể hóa” dường như đang được lập trình một cách “chậm mà chắc”, có quan điểm cho rằng thực trạng “khó khăn ngân sách” sẽ tác động không nhỏ đến chính trị và “đoàn kết nội bộ”. Xu hướng phân rã của khối đảng cũng vì thế sẽ được đẩy nhanh hơn, mà ngay trước mắt là việc thực hiện phương án “nhất thể hóa cơ quan đảng và cơ quan chính quyền” như một cách co hẹp quyền lực bên đảng.


Ở một chiều kích khá trái ngược, một quan điểm khác lại cho rằng đảng cầm quyền ở Việt Nam đang muốn tập quyền theo “mô hình Tập Cận Bình”. Những chỉ dấu về xu hướng này đã dần lộ ra, mà chủ yếu là dư luận nội bộ chê trách ông Nguyễn Phú Trọng đã “quên” lời hứa trước Đại hội XII là sẽ chỉ “ngồi” từ 1 đến 2 năm, sau đó nhường ghế cho người khác, và một số biểu hiện gần đây cho thấy Tổng Bí thư Trọng đang muốn vun vén quyền lực vào tay mình càng nhiều càng tốt, chẳng hạn ông đã là Bí thư Quân ủy trung ương nhưng vẫn “tự cơ cấu” vào Đảng ủy Công an trung ương như một cách “thống lĩnh các lực lượng vũ trang”.


Trong khi đó vào tháng 7/2016, với một động tác chưa có tiền lệ, ông Trương Minh Tuấn, người vừa được bổ nhiệm chức vụ bộ trưởng Thông tin và Truyền thông, được Bộ Chính trị điều động kiêm chức vụ Phó trưởng ban Tuyên giáo trung ương. Như vậy, ông Tuấn cùng một lúc vừa làm việc bên chính quyền, lại vừa là “người của đảng”.


Sang tháng 8/2016, ông Cao Đức Phát, người vừa thôi chức bộ trưởng Nông nghiệp và Phát triển nông thôn nhưng vẫn được bầu vào Ban chấp hành trung ương khóa 12, được bổ nhiệm là Phó trưởng ban Kinh tế trung ương.


Mô hình “nhất thể hóa” đang bắt đầu ứng nghiệm theo cách mà trưởng ban Tổ chức trung ương hiện thời là Phạm Minh Chính đã từng thí điểm khi ông là Bí thư Quảng Ninh.


Nếu giả thiết về mô hình “nhất thể hóa” là nhằm tăng cường xu hướng tập quyền cho đảng là không sai, người ta sẽ chứng kiến quyền lực của các cơ quan đảng không những không bị co hẹp mà còn mạnh hơn trong thời gian tới. Nhưng sẽ có một khác biệt rất cơ bản là nếu trước đây đảng chỉ “lãnh đạo đường lối” thì trong thời gian tới, hàng loạt nhân sự của đảng sẽ được cho kiêm chức bên chính quyền trung ương và cả chính quyền địa phương, lấy đó làm cơ sở để “người của đảng” kiêm việc điều hành chính quyền, và từ đó sẽ xuất hiện một cơ chế “chính ủy trong chính quyền”.


Nếu đà “nhất thể hóa” là thuận lợi, bên đảng và do đó tổng bí thư sẽ “nắm” hết. Mô hình “đảng quản lý” thay cho “đảng lãnh đạo” sẽ ứng với hai chức danh chính là tổng bí thư và thủ tướng mà không cần đến chủ tịch nước.


Còn nếu “nhất thể hóa” thuận lợi hơn nữa, chức danh tổng bí thư có thể được “cho” kiêm chủ tịch nước như cách Tập Cận Bình ở Trung Quốc đang làm. Khi đó và về thực chất, nhân vật chủ tịch nước kiêm tổng bí thư ở Việt Nam có thể chỉ một bước là nhảy sang mô hình cộng hòa phương Tây, nghĩa là trở thành tổng thống.


Đó cũng có thể là cách để ông Nguyễn Phú Trọng trở thành một “hành pháp Obama” như ở Hoa Kỳ, sẽ điều hành một nước Việt hỗn loạn ở độ tuổi gần tám chục mà chẳng cần đến vai trò của bất cứ thủ tướng nào.


Phạm Chí Dũng


* Blog của nhà báo Phạm Chí Dũng là blog cá nhân. Các bài viết trên blog được đăng tải với sự đồng ý của Ðài VOA nhưng không phản ánh quan điểm hay lập trường của Chính phủ Hoa Kỳ.


(VOA)

Thấy Gì Sau Sự Kiện 3 Lãnh Đạo CSVN Tham Gia Đảng Ủy Công An Trung Ương?


Ngày 21/9 vừa qua, truyền thông Việt Nam đã loan báo một sự kiện hy hữu: lần đầu tiên, ba nhà lãnh đạo chóp bu cộng sản Việt Nam cùng tham gia Ban Thường vụ Đảng uỷ Công an Trung ương.

Trong một buổi lễ hết sức long trọng, với sự hiện diện của TBT Nguyễn Phú Trọng, Chủ tịch nước Trần Đại Quang, Thủ tướng Chính phủ Nguyễn Xuân Phúc, Thường trực BBT Đinh Thế Huynh, cùng các quan chức lãnh đạo Ban Tổ chức Trung ương, Văn phòng Trung ương Đảng, Văn phòng Tổng Bí thư và Bộ Công an, Trưởng ban Tổ chức Trung ương Phạm Minh Chính đã công bố Quyết định của Bộ Chính trị về nhân sự bộ máy ĐCSVN trong Bộ Công an. Đảng uỷ Công an Trung ương nhiệm kỳ 2015 - 2020 gồm 16 vị, với Ban Thường vụ Đảng uỷ gồm 7 vị, trong đó có 3 vị lãnh đạo chóp bu là TBT Nguyễn Phú Trọng, CTN Trần Đại Quang và TTg Nguyễn Xuân Phúc.

Đây là một sự kiện chưa từng có tiền lệ. Và điều này khiến người ta phải đặt câu hỏi là đằng sau nó ẩn chứa những “thông điệp” gì?
Quá trình hình thành của ‘nhà nước công an trị’

Ngày 19/8/1945 được coi là ngày thành lập lực lượng công an Việt Nam. Tuy nhiên, khi mới ra đời, lực lượng công an chưa có tên chung, mà nó mang ba cái tên khác nhau ở ba miền: ở Bắc Bộ nó có tên Sở Liêm phóng, ở Trung Bộ mang tên Sở Trinh sát, còn ở Nam Bộ là Quốc gia tự vệ cuộc.

Ngày 21/2/1946, Chủ tịch Hồ Chí Minh ban hành Sắc lệnh số 23/SL, hợp nhất ba cơ quan này thành Việt Nam Công an vụ, thuộc quyền quản lý của Bộ Nội vụ. Ngày 18/4/1946, Bộ Nội vụ ra Nghị định số 121-NV/NĐ về tổ chức Việt Nam Công an vụ, bao gồm 3 cấp: cấp trung ương gọi là Nha Công an Trung ương, cấp kỳ gọi là Sở Công an kỳ, và cấp tỉnh là Ty Công an tỉnh, thành phố.

Ngày 16/2/1953, Chủ tịch Hồ Chí Minh lại ký Sắc lệnh 141/SL, đổi Nha Công an Trung ương thành Thứ Bộ Công an, trực thuộc Hội đồng Chính phủ. Tại cuộc họp từ 27–29/8/1953, dưới sự chủ tọa của Hồ Chủ tịch, Hội đồng Chính phủ đã quyết định đổi tên Thứ Bộ Công an thành Bộ Công an.

Từ một cơ quan cấp vụ trực thuộc Bộ Nội vụ, ngày nay Bộ Công an đã trở thành một siêu bộ, với một bộ máy khổng lồ, gồm 6 tổng cục, 12 cục và cơ quan trực thuộc, 2 bộ tư lệnh (cảnh vệ và cảnh sát cơ động), cùng bộ máy công an xuống đến tận cấp thôn xã trên 63 tỉnh thành.

Từ một bộ do một Uỷ viên Trung ương Đảng làm Bộ trưởng, đến nay Bộ Công an do một Uỷ viên Bộ Chính trị làm Bộ trưởng và 3 Uỷ viên Trung ương Đảng làm Thứ trưởng, chưa kể vài ba thứ trưởng không phải là Uỷ viên TƯ nữa.

Từ một bộ máy không có cấp bậc và đến cuối thập niên 1980 cũng chỉ lèo tèo vài sỹ quan cấp tướng, đến nay lãnh đạo Bộ Công an đã có 5 thượng tướng (1 người sắp trở thành đại tướng) và 1 trung tướng; hầu hết lãnh đạo các tổng cục và cục vụ viện đều là tướng; phần lớn giám đốc công an các tỉnh thành đều đã leo lên cấp tướng; phó phòng, phó trưởng công an quận huyện đã được gắn lon đại tá; quân số toàn bộ lực lượng lên tới hàng trăm ngàn người.

Từ một nền cộng hoà với một bản hiến pháp dân chủ, Việt Nam đã dần “chuyển hoá” thành một nhà nước “đảng trị” kết hợp với “công an trị”, và càng ngày sắc thái “công an trị” càng nổi bật so với gam màu “đảng trị”.

Đại hội XII Đảng CSVN vừa qua ghi dấu một “mốc son chói lọi” trên chặng đường phát triển của lực lượng “công an nhân dân” Việt Nam: trong Bộ Chính trị và Ban Bí thư khoá XII có tới 6 người “trưởng thành” từ ngành công an, nắm giữ những chức vụ then chốt trong bộ máy: Trần Đại Quang, Trương Hoà Bình, Tô Lâm, Phạm Minh Chính, Nguyễn Văn Nên và Nguyễn Hoà Bình. Chưa kể, đương kim Phó Trưởng ban Thường trực Ban Chỉ đạo Trung ương về phòng, chống tham nhũng kiêm Trưởng ban Nội chính Trung ương Phan Đình Trạc cũng từng là Đại tá, Giám đốc Công an Nghệ An.
Bộ Công an: chiến trường tranh chấp quyền lực nóng bỏng

Một trong những diễn biến nổi bật tại Đại hội XII đầu năm 2016 là sự ra đi của cựu Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng, nhân vật suốt một thời gian dài từng được coi là quyền lực nhất Việt Nam. Ông Nguyễn Tấn Dũng từng đảm nhiệm chức vụ Thứ trưởng Bộ Công an từ tháng 1/1995 - 8/1996. Sau khi trở thành Thủ tướng vào tháng 6/2006, ông được Bộ Chính trị giao phụ trách Đảng uỷ Công an Trung ương trong suốt 2 nhiệm kỳ Thủ tướng, và chính điều đó đã góp phần đắc lực giúp xác lập vị thế quyền lực lấn át thiên hạ của ông ta.

Chỉ vài năm làm Bộ trưởng Công an cũng đủ giúp ông Trần Đại Quang trở thành một thế lực hùng mạnh bậc nhất trên chính trường Việt Nam trước khi ngồi lên chiếc ghế Chủ tịch nước do ông Trương Tấn Sang để lại và đang nắm nhiều cơ hội tiếp quản ngôi vị Tổng Bí thư của ông Nguyễn Phú Trọng trong thời gian tới.

Ý thức được vai trò quan trọng cũng như quyền lực khuynh loát của Bộ Công an trong hệ thống chính trị hiện hành nên trong nhiệm kỳ Đại hội XII này, Bộ Chính trị đã quyết định không giao vai trò phụ trách Đảng uỷ Công an Trung ương cho riêng một cá nhân nào trong “tứ trụ triều đình”. Thay vì thế, như chúng ta đã thấy, lần đầu tiên 3 nhà lãnh đạo chóp bu, đại diện cho 3 phe nhóm chính trị mạnh nhất Việt Nam hiện nay, đã trở thành 3 uỷ viên đầy quyền lực trong Thường vụ Đảng uỷ Công an Trung ương.

Sự kiện này chưa hẳn đã làm giảm vị thế quyền lực của Bộ trưởng Công an Tô Lâm, bởi ông vẫn là Bí thư Đảng uỷ Công an Trung ương, vẫn là nhân vật nắm quyền lực tối cao tại Bộ Công an. Điều chắc chắn ở đây là ông vẫn tiếp tục là một thế lực mà bất cứ phe phái nào cũng đều muốn tranh thủ, chèo kéo – một nhân tố mà trên thực tế có khả năng quyết định cả cuộc chơi.

Rõ ràng, diễn biến mới nhất trên chính trường Việt Nam là một bước "tiến hoá" tất yếu của một nhà nước "đảng trị" và "công an trị", vừa giúp cho “thanh kiếm của đảng” thêm phần “sắc bén”, vừa biến Bộ Công an thành chiến trường tranh chấp quyền lực nóng bỏng, gay cấn, thậm chí một mất một còn, của các thế lực chính trị đang nắm trong tay quyền quyết định tiến trình của đất nước.

Lê Anh Hùng

Ðinh La Thăng như ‘cá nằm trên thớt’


September 27, 2016



SÀI GÒN (NV) – Có vẻ như ông Ðinh La Thăng, ủy viên Bộ Chính Trị đảng CSVN, bí thư Thành Ủy Sài Gòn, đang trong tình cảnh “cá nằm trên thớt” sau hai bài viết lên tiếp của nhà báo Osin Huy Ðức (Trương Huy San) trên trang facebook cá nhân trong hai ngày 26 và 27 tháng 9 với cả chục ngàn người ‘like’ và lan truyền với tốc độ chóng mặt.

Hai bài viết có tựa đề lần lượt là “Thanh hay Thăng” và “Tảng Băng Nổi,” Huy Ðức cho thấy Ðinh La Thăng đứng đằng sau việc thất thoát hàng tỉ đô la không chỉ ở Tổng Công Ty Xây Lắp Dầu Khí (PVC) mà còn cả Tập Ðoàn Dầu Khí Việt Nam (Petro Vietnam) nơi ông Ðinh La Thăng làm chủ tịch Hội Ðồng Quản Trị (HÐQT) từ 2006 đến 2011.

Theo lời hai bài báo, thì Ðinh La Thăng mới là kẻ có tội nặng nhất, không phải Trịnh Xuân Thanh (đang bỏ trốn) hay Vũ Ðức Thuận cùng 3 đàn em khác đã bị bắt.

Những ngày vừa qua, dư luận theo dõi với nhiều ngạc nhiên về những chuyên liên quan tới ông Trịnh Xuân Thanh, phó chủ tịch tỉnh Hậu Giang kiêm đại biểu Quốc Hội bị cách chức. Ông này đã biến mất khi những lời cáo buộc ông ta trách nhiệm về sự thất thoát hơn 3,200 tỉ đồng ở PVC khi ông ta còn làm chủ tịch Hội Ðồng Quản Trị, mà ông ta đã không những không bị quy trách nhiệm, lại còn luồn lách trong hệ thống công quyền từ trung ương tới địa phương.

Không bắt được Trịnh Xuân Thanh, Nguyễn Phú Trọng, tổng bí thư đảng CSVN, vội vàng ra lệnh bắt Vũ Ðức Thuận tổng giám đốc PVC và 3 người nữa từng là phó tổng giám đốc và kế toán trưởng của PVC thời kỳ từ 2007 đến 2012.

PVC là công ty con của Tập Ðoàn Dầu Khí Việt Nam (Petro Vietnam) mà ông Ðinh La Thăng từng làm chủ tịch HÐQT.

Cũng như Trịnh Xuân Thanh, ông Vũ Ðức Thuận không bị hành tội khi để xảy ra thất thoát, mà cũng đã “lăng ba vi bộ” trong guồng máy cầm quyền và quốc doanh. Mãi cho đến khi vụ lình xình Trịnh Xuân Thanh bị bới móc tội trạng và trốn mất, ông Thuận mới bị bắt.

Trong bài viết “Thanh hay Thăng,” Huy Ðức dẫn lại những chuyện liên quan đến các hoạt động của PVC dưới thời Trịnh Xuân Thanh và Vũ Ðức Thuận với những con số và sự việc mà không biết Huy Ðức được ai cung cấp, nói rằng hai ông này chỉ là tay chân thân tín của Ðinh La Thăng. Khi ông Thăng ở đâu, hai ông Thanh và Thuận cũng đều được xếp đặt cho những chỗ thuận lợi, béo bở.

Suốt thời gian Ðinh La Thăng nắm Petro Vietnam (PVN), giá dầu có khi lên hơn $100 một thùng, tiền vào như nước nên ông ta đầu tư bừa bãi ngoài ngành với những số tiền hàng chục ngàn tỉ đồng từ nhiệt điện, sợi polyester, ethanol… đến sân golf, khách sạn, văn phòng, trụ sở… mà Huy Ðức cho là “rất nhiều công trình được quyết định đầu tư vội vã, bất chấp pháp luật.”

Theo các dẫn chứng và kết luận của bài viết “Thanh hay Thăng,” những gì Trịnh Xuân Thanh và Vũ Ðức Thuận làm thật ra chỉ là làm theo lệnh sếp ngồi ở công ty mẹ Petro Vietnam. Như vậy, nếu chỉ hành tội Trịnh Xuân Thanh và Vũ Ðức Thuận thì chỉ là hành tội tay chân, thuộc cấp mà tảng lờ tôi phạm chính.

Tài liệu mà nhà báo Huy Ðức cho hay, Ðinh La Thăng khi nắm PVN không chỉ tiếp nhận một giai đoạn vẫn rất thịnh vượng của ngành mà còn tiếp quản từ tay người tiền nhiệm khoảng $5 tỷ vốn liếng. Các con số thất thoát, thua lỗ trong giai đoạn này lên đến hàng ngàn tỉ đồng và hàng chục triệu đô la.

Huy Ðức kết luận: “Thanh-Thuận, cho dù tội trạng tày đình cũng chỉ là kẻ thừa hành. PVC chưa phải là mất mát đau nhất ở PVN dưới thời Ðinh La Thăng; di sản của ông ta sau 5 năm ở đây chỉ có thể nói là ‘tan hoang.’”

Tương tự như vậy, ở bài viết thứ hai “Tảng Băng Nổi” Huy Ðức cho thấy một Ðinh La Thăng với đầy rẫy các sai phạm khác trong việc lựa chọn nhà thầu khai thác khí đốt trên biển Việt Nam. Ðó là việc Ðinh La Thăng loại bỏ nhà thầu Marubeni của Nhật Bản để lấy nhà thầu POTS (công ty Thương Mại và Dịch Vụ Dầu Khí Biển – thuộc PVN). Vụ này Ðinh La Thăng đã làm tổn thất gần $90 triệu cho Dự án Biển Ðông I.

Cũng trong bài viết này Huy Ðức chỉ ra việc Ðinh La Thăng thất bại khi ký kết khai thác dầu với Venezuela ở mỏ Junin-2 với tổng chi phí $1.8 tỷ. Theo Huy Ðức, “cùng với các tổn thất ở những dự án ‘hợp tác quốc tế’ khác như Peru-67; SK-305; SK-304, PVN đã ném xuống đại dương không dưới $2.1 tỷ.”

Nhà báo này kết luận: “Tất nhiên, trách nhiệm không chỉ một mình Ðinh La Thăng. Nhưng nếu không xử lý ông Thăng thì bao nhiêu tuyên bố về chống tham nhũng cũng trở nên sáo rỗng.”

‘Cạn tàu ráo máng’


Việc truy nã Trịnh Xuân Thanh, bắt Vũ Ðức Thuận và 3 người khác mà chủ trương từ lệnh của Nguyễn Phú Trọng cho thấy đang có cuộc thanh trừng và đấu đá trong nội bộ đảng CSVN. Tuy nhiên hai bài viết của Huy Ðức trên trang facebook cá nhân có uy tín, nơi hàng trăm ngàn người đọc “đánh trực diện” vào Ðinh La Thăng cho thấy cuộc thanh trừng đang được đẩy lên ở mức độ cao hơn.

Bốn năm trước, người ta thấy tổng thanh tra chính phủ họp báo nói về những sai phạm tại Petro Vietnam lên đến 18,000 tỉ đồng, trong đó có trách nhiệm của ông Ðinh La Thăng. Thay vì bị điều tra tới nơi tới chốn, ông ta lại được đôn lên làm bộ trưởng Giao Thông Vận Tải.

Về bộ này, ông ta lại kéo theo các tay chân thân tín đi theo gồm cả Trịnh Xuân Thanh và Vũ Ðức Thuận. Rồi ông Thuận được kéo về Sài Gòn làm trợ lý cho ông Thăng khi ông Thăng vào Sài Gòn làm bí thư thành ủy trong khi Trịnh Xuân Thanh chạy được cái ghế phó chủ tịch tỉnh Hậu Giang. Lại còn được trúng cả ghế đại biểu Quốc Hội, chỉ bị hất cẳng vì chút sơ hở nhỏ dùng xe riêng mà gắn “bảng số xe công.”

Khi có cuộc đại hội đảng hồi đầu năm nay, có nhiều lời đồn rằng ông Ðinh La Thăng đã đổ ra hàng trăm tỉ đồng để mua phiếu của các ủy viên trung ương bầu ông vào Bộ Chính Trị. Chỗ ngồi càng cao thì càng an toàn.

Chuyện Ðinh La Thăng đang bị các đối thủ thanh trừng có vẻ đúng so với lời đồn đoán. Nó được minh chứng bằng việc, chỉ ít ngày sau khi Ðinh La Thăng nhậm chức bí thư thành ủy Sài Gòn, cái tên Ðinh La Thăng xuất hiện dày đặc trên báo chí bằng những tuyên bố, những chỉ đạo, xoáy vào những vấn đề bức thiết của dân chúng như giao thông, nông dân bán sữa, công an dẹp tội phạm, trộm cướp,.. Tuy nhiên trong vài tháng gần đây, cái tên Ðinh La Thăng xuất hiện thưa thớt trên báo chí và gần như im hơi lặng tiếng.

Theo nhận xét của dư luận, dù chưa biết ai là người cung cấp tài liệu để nhà báo Huy Ðức tung ra, nhưng nó phải rất khả tín và cách trích dẫn, lập luận của Huy Ðức rất thận trọng. Không ít người cho rằng, Huy Ðức phải có thế lực nào đó “chống lưng” bởi không dễ dàng gì “tấn công trực diện” vào một ủy viên Bộ Chính Trị, bí thư thành ủy Sài Gòn với nhiều quyền lực và tiền bạc. Hơn nữa, Huy Ðức đang là người sống tại Sài Gòn.

Ở cuối bài viết thứ hai, tác giả Huy Ðức viết: “Có nhiều người hỏi, khi viết về Ðinh La Thăng tôi có sợ không. Tôi trả lời: Sợ. Nhưng tôi có một nỗi sợ lớn hơn, đó là, tôi sợ tương lai đất nước tôi rơi vào tay những kẻ tham lam và bịp bợm.”

Nếu những gì nêu ra trong hai bài là đúng, thì có dẫn đến việc điều tra một ủy viên Bộ Chính Trị hay không? Nếu có thì đây là một chuyện vô cùng hiếm hoi của đảng CSVN.

Và, nó chỉ có thể xảy ra khi các phe cánh trong nội bộ đảng ở chóp bu nhất định chơi nhau cạn tàu ráo máng.

Thứ Tư, ngày 28 tháng 9 năm 2016

Rúng động: BT Tỉnh ủy Thanh Hóa Trịnh Văn Chiến từng bị trộm “khoắng mất” hàng chục tỷ đồng tại Văn phòng

Cách đây hơn 2 năm, vào đêm ngày 27/7/2014, văn phòng làm việc của ông Trịnh Văn Chiến, Chủ tịch UBND tỉnh Thanh Hóa (nay là Bí thư tỉnh ủy) bị trộm đột nhập và lấy đi hàng chục tỷ đồng. Công an tỉnh Thanh Hóa thành lập chuyên án điều tra, tuy nhiên vụ việc sau đó đã rơi vào im lặng.


Ngày 27/7/2014, đoàn công tác lãnh đạo tỉnh Thanh Hóa do ông Trịnh Văn Chiến, Chủ tịch UBND tỉnh dẫn đầu cùng Ban quản lí KKT Nghi Sơn và các Sở ban ngành bay sang Hàn Quốc tổ chức Hội nghị Xúc tiến đầu tư vào Thanh Hóa. Ngay đêm hôm đó, văn phòng của ông Trịnh Văn Chiến đã bị trộm đột nhập lấy đi hàng chục tỷ đồng.


Theo camera an ninh ghi lại, tên trộm lúc cậy cửa lẻn vào văn phòng ông Trịnh Văn Chiến đi người không, đầu đội mũ lưỡi trai, nhưng khi ra lại vác trên vai một túi du lịch khá nặng. Cũng từ màn hình camera cho thấy, sau khi khoắng được một món chiến lợi phẩm khá lớn, tên trộm còn ung dung cầm một số phong bì và dải ra bàn làm việc ông Chiến gồm: 01 cọc tiền 500.000.000 đồng (năm trăm triệu đồng) nguyên mác ngân hàng; 01 phong bì 10.000 USD ghi tên Công ty Tratex; 01 phong bì 80.000.000 (tám mươi triệu) đề tên đ/c Nhuần, cục phó Cục kiểm lâm; 01 phong bì 50.000.000 (năm mươi triệu) đề tên Bộ phần Mầm non Sở Giáo dục và Đào tạo Thanh Hóa… và chụp ảnh, đồng thời còn để lại dòng chữ với lời nhắn: “hẹn lại lần sau nhé”.






Theo nhận định của nhiều cán bộ công nhân viên UBND tỉnh Thanh Hóa, túi xách mà tên trộm thu được phải trị giá rất nhiều tiền, lên đến hàng chục tỷ đồng. Bởi trước thời điểm tên trộm đột nhập, ông Trịnh Văn Chiến đã tiếp và chấp thuận cho rất nhiều doanh nghiệp từ các tỉnh ngoài vào đầu tư làm ăn tại Thanh Hóa, trong đó có Tập đoàn FLC của ông Trịnh Văn Quyết (đầu tư khu du lịch sinh thái nghỉ dưỡng FLC Sầm Sơn 5,5 nghìn tỷ đồng)…Do đó, trước khi dẫn đoàn sang Hàn Quốc xúc tiến đầu tư ông Chiến chưa kịp cất dấu, thế nên mới bị “khoắng” mất.


Vụ án rơi vào im lặng


Vụ trộm đã làm rúng động cả xứ Thanh, với gần 4 triệu dân.


Sau khi xảy ra vụ đột nhập văn phòng Chủ tịch Trịnh Văn Chiến và lấy đi hàng chục tỷ đồng, công an tỉnh Thanh Hóa đã chính thức lập ban chuyên án để điều tra, khám nghiệm hiện trường… Trả lời trên truyền hình Thanh Hóa về vụ việc kẻ gian đột nhập lấy trộm ở Văn phòng UBND tỉnh Thanh Hóa, ông Trịnh Văn Chiến - Chủ tịch UBND tỉnh Thành Hóa cho rằng: “Sự việc như thế nào thì công an đang tiến hành điều tra, tình hình không có vấn đề gì lớn”.


Tuy nhiên, vụ việc sau đó hoàn toàn rơi vào im lặng.


Theo nguồn tin từ một thành viên ban chuyên án cho biết, lý do mà công an tỉnh Thanh Hóa không khởi tố và tiếp tục điều tra, vì đây là thời điểm đang vô cùng nhạy cảm, cả nước lúc đó đang rất nóng về vụ báo chí phanh phui ra khối tài sản khổng lồ của nguyên Tổng thanh tra chính phủ Trần Văn Truyền. Thế nên, ông Trịnh Văn Chiến đã chỉ đạo giám đốc Công an tỉnh cho ngừng ngay vụ việc, bởi nếu công an làm ra chẳng khác nào “lạy ông tôi ở bụi này”, mặc dù ông Chiến rất tiếc và bực tức với một số tiền lớn bị tên trộm khoắng mất.


Vào thời điểm này, có một số tờ báo điện tử chính thống đã đưa tin vụ mất trộm phòng Chủ tịch UBND tỉnh Thanh Hóa Trịnh Văn Chiến, nhưng chỉ tồn tại được sau ít giờ đồng hồ thì bị bóc bỏ (thậm chí cả trang Baomoi cũng bị hạ bài xuống).


Được biết, tránh bị báo chí phanh phui làm to chuyện về trộm đột nhập lấy đi hàng chục tỷ đồng tại văn phòng của mình, ông Trịnh Văn Chiến đã chỉ đạo đàn em là Trịnh Xuân Nghiệm, Tổng Giám đốc Tổng Công ty ĐTXD và TM Anh Phát mang theo hàng tỷ đồng ra đút lót cho ông Nguyễn Thế Kỷ (ban Tuyên giáo Trung ương) nhờ gọi điện đến các TBT để gỡ bài, không tiếp tục đi sâu vào vụ việc.


Từ một vụ việc cụ thể trên đây chúng ta có thể hiểu và lý giải là tại sao ông Trịnh Văn Chiến hiện là Bí thư tỉnh ủy Thanh Hóa lại nhiều tài sản đến thế. Nhiều đến mức mà còn đem hàng trăm tỷ đồng đi “từ thiện cho gái”, cho vợ bé Trần Vũ Quỳnh Anh, Trưởng phòng nhà và bất động sản của Sở Xây dựng Thanh Hóa với cuộc sống xa hoa, nhiều xe hơi sang trọng, biệt thự khắp nơi.


Với loạt bài viết này, tác giả không có ý định nói xấu hay bôi nhọ lãnh đạo Đảng, nhà nước hay chế độ, mà chỉ vạch trần bộ mặt thật của một đảng viên thoái hóa biến chất mang tên Trịnh Văn Chiến và một số lâu la của y như đã đề cập.


Trong bài viết “Bồ nhí ông Trịnh Văn Chiến chạy trốn” tác giả cũng thành thật cáo lỗi đến độc giả và một giám đốc của Tập đoàn Mường Thanh, vì do sơ xuất lỗi kỹ thuật nên đã đăng nhầm bức ảnh ngôi nhà của vị giám đốc này tại Khu đô thị đại Thanh lên báo khiến cho pv báo điện tử Người Tiêu Dùng hiểu sai về ngôi nhà thật của cô Quỳnh Anh và viết bài cho rằng: các bài báo viết về ông Chiến là bôi nhọ, vu khống, bịa đặt…








Căn nhà lô 9-10, khu liền kề 3, khu đô thị Đại Thanh mà cô Trần Vũ Quỳnh Anh hiện đang sở hữu.

Đính chính: Nay chúng tôi đăng lại đúng bức hình thật 100% về căn nhà lô 9-10, khu liền kề 3, khu đô thị Đại Thanh mà cô Trần Vũ Quỳnh Anh hiện đang sở hữu để cho độc giả được biết. Trân trọng! (xem ảnh).


Trịnh Văn Duy


* Bài của tác giả gửi đến TTHN